Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện đời. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện đời. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Tự do lựa chọn

… Tiên học lễ, hậu học văn. Nhớ lại những bài trong Luân Lý Giáo Khoa Thư, sẽ thấy rằng, chỉ cần hiểu biết và áp dụng những bài học cấp tiểu học này, đứa trẻ sau này ra đời, sẽ trở nên một con người có giáo dục, có lương tâm, có đạo đức. Nhiều lúc tôi nghĩ thầm trong bụng, giá mà tôi là một con người đàng hoàng, đứng đắn một tí, tôi nên viết một cuốn sách, từa tựa như cuốn của ông Fulghum, với đề tựa là: Những điều luân lí căn bản để làm người, Tôi đều học được từ bộ Luân lý giáo khoa thư, của chương trình tiểu học thời Pháp thuộc, thì hay biết mấy. Ngày nay, chương trình mẫu giáo đang trên đà bị thay đổi rồi. Mẫu giáo Mỹ đấy nhá, chứ tôi không nói chuyện cổ tích giáo dục thời xưa ở nước mình đâu…
                >>  Đọc tiếp/Nguồn  
-----------------
(From: Mafiovi)

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

THĂM BỆNH, NGHĨ MÀ ĐAU !

  *  MINH DIỆN
            Tôi đến thăm cụ H, mẹ  người bạn cựu chiến binh ở đơn vị cũ bị đột quỵ đang điều trị ở bệnh viện Thống Nhất. Bệnh viện này do kiến trúc sư Trần Văn Quyền thiết kế, khởi công từ giữa năm 1970, đến đầu năm 1974 hoàn thành. Bà Nguyễn Thị Mai Anh, phu nhân Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu bỏ tiền xây dựng, đặt tên là “Bệnh viện Vì Dân”. Tất cả  600 giường bệnh, khang trang  thiết kế theo kiểu khách sạn, thiết bị y tế hiện đại nhất ngày ấy chỉ phục vụ  dân nghèo không lấy tiền.
Sau ngày 30-4-1975, “Bệnh viện Vì Dân” đổi tên là “Quân y viện Thống Nhất”.  Năm 1978, quân đội chuyển giao cho Bộ y tế, đổi tên là “ Bệnh viện Thống Nhất”, (có thể nói : thay mục đích và nhiệm vụ bằng ‘bệnh viện Vì Quan’(.. Bởi từ sau ngày giải phóng, ở  đây chỉ khám chữa bệnh cho cán bộ trung-cao cấp, và được phân ra các khu A1, A2, B1, B2 ... tùy theo cấp bậc, chức vụ.  Ví dụ khu A1 phải từ bậc thứ trường trở lên hoặc cán bộ lão thành cách mạng đã từng giữ chức vụ tương đương. Cán bộ cấp thấp nhất được vào điều trị ở bệnh viện Thống Nhất cũng phải  cỡ chuyên viên, bởi thế  người ta  còn  gọi  là “Bệnh viện trung cao”.  Mấy năm gần đây để tăng thu nhập thêm, ban giám đốc  dành ít phòng nhận bệnh nhân là dân thường  khám chữa bệnh dịch vụ.
               Anh Lung con cụ H, nói với tôi:   
                 - Mẹ tôi có bảo hiểm y tế, vào đây điều trị bán dịch vụ, tiền phòng mình trả, tiền thuốc bảo hiểm y tế trả. Mẹ tôi nhập viện 26 ngày  rồi, nhưng mai tôi phải cho cụ về, vì hết hy vọng rồi bác ạ!
                Mẹ anh Lung  nằm  ở  khoa nội thần kinh , lầu 2.  Căn phòng khoảng  9 m2, kê 3 giường bệnh . Từ  giường , tủ  đến bồn rửa, cầu tiêu đều cũ kỹ,  nhiều chỗ  đã bong tróc, nền  gạch  đã xỉn màu. Nghe nói mấy năm nay  bệnh  viện  được  đầu tư nâng cấp mấy lần, tốn nhiều tiền, nhưng chỉ tập trung vào khu AI, A2... dành cho cán bộ cấp cao.
                 Ngoài mẹ anh Lung còn hai  bệnh nhân, một nam, một nữ đều bị đột qụy do tai biến mạch máu não. Phòng quá chật nên mỗi bệnh nhân chỉ được một người chăm sóc, lúc  làm thuốc thì phải ra ngoài hết vì không có chỗ xoay trở.
                Một người  nhà bệnh nhân cùng phòng nói với tôi :
                -  Mỗi bệnh nhân một ngày mất hai trăm ngàn tiền phòng đấy bác nhà báo ạ!  Dịch vụ mà! So với  bệnh nhân bảo hiềm y tế ở Bệnh viện ung biếu, Chợ Rẫy, Nhi Đồng... còn  sướng chán. Ở đó hai, ba bệnh nhân nằm chung một giường , có khi  phải  nằm ngoài hành lang.
                 Chị buồn bực  chỉ tay lên trên lầu:
                 - Ở trên  có những căn phòng rộng rãi, khang trang như phòng khách sạn 5 sao , chỉ có một bệnh nhân, nằm hàng tháng không mất tiền!
                Lung ngắt lời :
                - Tiêu chuẩn cán bộ cấp cao ai bì được!
               Rồi anh  quay sang nói với tôi:
               - Có người nhà nằm bệnh viện mới biết nỗi đau của dân nghèo!
                Lung thở dài, mắt ầng ậng nước nhìn mẹ mình co quắp trên giường bệnh.  Bà cụ chỉ còn thoi thóp , hai mắt nhắm nghiền.
               Lát sau Lung  kéo tôi ra chiếc ghế ngoài hành lang , trong tâm trạng đầy bức xúc, anh kể:
               - Mẹ tôi vào đây, ba ngày đầu  được  truyền ba chai nước biển sau đó mỗi ngày chỉ bơm hai típ súp lỏng. Tôi hỏi cô điều dưỡng viên :
               - Sao không truyền thêm nước cho cụ?
               Cô điều dưỡng viên trẻ trả lời:
               - Chú đừng thắc mắc! Chữa bệnh thế nào đã có phác đồ điều trị của bác sỹ!
               Hôm sau thấy bác sỹ trực  đang ngồi thêu  tôi nói :
               - Mẹ tôi hai ngày nay  không truyền nước , sức khỏe xuống quá bác sỹ !
               Cô bác sỹ ngừng tay  thêu, ngẩng mặt lên:
               - Bà cụ bị suy tim không truyền nước được!
                Nói xong, cô lại  cúi xuống chăm chú thêu tiếp bức tranh Phật Bà Quan Âm . Từ hôm vào chăm sóc  mẹ  ở đây, tôi thấy  từ điều dưỡng viên đến  bác sỹ  đều chăm chỉ  thêu tranh.   Họ ngồi trong quầy trực, thêu công khai trước mặt mọi người. Có khi người nhà bệnh nhân kêu, họ vẫn thêu ráng vài đường kim.  Người thêu  Phật, người thêu hoa, người thêu tranh phong thủy...
                Như để chứng minh lời nói của Lung, cô điều dưỡng viên trong phòng trực đang thêu bông hoa hồng. Tôi biết chả  riêng ở đây  mà nhiều chỗ khác cũng vậy. Các bà các chị nhà mình bây giờ đâm nghiện thêu tranh Trung Quốc ! Những mẫu thêu Trung quốc dệt sẵn hàng loạt, đánh số  từng ô, từng loại chỉ thêu, bán sang Việt Nam,  giá từ vài chục đến vài trăm ngàn.  Nghe nói một bức thêu hoàn hảo  họ  mua lại mấy triệu đồng. Tiền đâu chẳng thấy , nhưng có bức tranh sơn thủy, nó vẽ  biển  Đông cố tình đưa  đường lưỡi bò và thành phố Tam sa vào, nhận  của Trung quốc , chị em  không hiểu cứ thêu tuốt mới thật đáng buồn...
               - Nó lừa mình còn mình lừa nhau!
               Anh Lung nói , và kể tiếp chuyện chữa bệnh của mẹ mình:
                -Mẹ tôi điều trị hai tuần, bệnh không đỡ mà  nặng thêm. Hôm mới vào hơn bốn chục kg,  mắt còn mở, tay chân còn co duỗi, sau hai tuần  mắt nhắm tít, ngưởi teo lại , bất động.   Trong khi  hai người  bệnh cùng phòng hôm mới  vào   nguy kịch hơn ,  đều đã tình hơn một chút.  Tôi dò hỏi vợ người bệnh bên cạnh, bà  bảo:
                -Phải mua thuốc  ngoài !
              Vì vẫn tin chế độ nghiêm ngặt của bệnh viện như điều dưỡng viên nói, nên tôi hỏi dồn:
                - Thuốc gì, ở đâu, bác  sỹ có cho phép  không?
                - Ông  mới ở trên trời rơi xuống hả?
               Ngưới nhà bệnh nhân kia mắng tôi, và bảo:
                - Bệnh nhân bảo hiểm y tế không có thuốc đặc trị, phải mua ngoài !
                Nghe bà  ấy nói một hồi tôi mới sáng mắt ra. Bọn lính mình đến già vẫn thật thà  như vậy!  Tôi  nói với  một nữ bác sỹ trực :
                 - Nghe nói  có loại thuốc đặc trị đột quỵ,  bác sỹ cho đơn  tôi  mua ngoài!
                 Bác sỹ hỏi:
                 - Ai nói với anh?
                 - Người bệnh cùng phòng!
                 Bác sỹ hỏi:
                - Gia đình có khả năng không?
                - Không cũng phài cố, để tỏ lòng hiếu thảo với cụ!
                - Sao  không nói trước, giờ  muôn rồi!
             Tôi điếng người như  bị gáo nước lạnh hắt vào mặt. Đưa  mẹ  nhập viện  là  giao tính mạng  mẹ  mình cho bác sỹ, tin tưởng tuyệt đối vào tài năng, y đức của người thầy thuốc.  Cứ  nghĩ  bệnh nào thuốc ấy,  bác sỹ  điều trị theo  nguyên tắc vì  con bệnh,  ngờ đâu  lại  vì tiền?  Nếu vậy sao  không nói thẳng  ngay từ đầu để bây giờ bảo đã muộn?
              Tôi cố dằn lòng nói với  bác sỹ :
                - Muộn còn hơn không, mẹ tôi cần thuốc gì,  bác sỹ  cho đơn để tôi  mua ngoài!
                Cô bác sỹ lấy giấy viết đơn thuốc đưa cho tôi , bảo:
                - Xuống nhà thuốc bệnh viện mua cho bệnh nhân  uống!
                Gương mặt còn trẻ của cô bác sỹ bình thản, không  gợn  chút suy tư . Hình như  việc  điều trị cho bệnh nhân bảo hiểm y tế  ngèo một cách qua loa, và nhìn người bệnh chết vì không có tiền mua thuốc đặc trị đã quen rồi. Không áy náy, không xúc động, không hề nghĩ đến y đức  người thầy thuốc . Vậy mả  ngay sau khi đưa tờ đơn thuốc cho tôi, cô ta  lại cúi xuống thêu tiếp bức tranh Phật Bà Quan Âm, một biểu tượng về lòng từ bi cứu khổ cứu nạn!
                 Chúng tôi   xuống quầy, mua một hộp  thuốc “An cung ngưu hoàng hàn”   giá 1.750.000 đồng, mang lên  cho mẹ tôi uống. Uống liên tục năm ngày, mẹ tôi hơi tỉnh,  khi con cháu vào thăm  lay gọi, cụ  chảy được mấy giọt nước mắt ra như  khóc.
                Nhưng với loại thuốc “An cung  ngưu hoàng hàn” đó, bệnh mẹ tôi  chỉ chuyển được như vậy thôi.  Cụ vẫn hôn mê sâu. Tôi  hỏi  một bác sỹ chuyên khoa tim mạch, ông  ấy bảo  muộn rồi không chữa được nữa.
                  Theo bác sỹ chuyên khoa ấy, cách  điều trị đột quỵ hiệu quả  nhất là phải đánh tan huyết  khối gây tắc nghẽn, bằng cách tiêm vào đường tĩnh mạch trước ba giờ, đường động mạch trước 6 giờ , hoặc dùng máy hút cục máu đông kết hợp tiêm tĩnh mạch. Cả ba phương pháp điều trị  đều phải sử dụng  loại thuốc tiêu sợi huyết Actilyse 50g, là loại thuốc duy nhất cho bệnh nhân đột quỵ.
                Tôi hỏ Lung:
               - Bác sỹ ở đây  không biết phác đồ đó à?
                Anh Lung phẫn uất  buông một câu chửi thề, rồi nói:
                - Biết chớ!  Thuốc Actilyse 50g  cũng có sẵn .  Nhưng họ không tiêm cho mẹ tội , vì mỗi lọ thuốc  Actilyse 10 triệu đồng,  không nằm trong danh mục thuốc bảo hiểm y tế.
                  Tôi cảm thấy có cái gì dâng lên chẹn lấy cổ họng mình. Một căn bệnh đã biết cách chữa, thuốc  chữa có sẵn mà không chữa cho người bệnh, chỉ vì họ  nghèo!  Một  liểu thuốc có thể cứu được một  mạng  người, nhưng họ coi 10 triệu đồng lớn hơn sinh mạng  một con  người!
                Mẹ anh Lung  điều trị 27 ngày,tổng số tiền hết 28.000.000  đồng,  bảo hiểm y tế thanh toán 17 .000.000 ,  gia đình  thanh toán  11.000.000 , đó  là  chưa kể tiền thuốc mua ngoài. Tốn nhiều tiền như vậy, nhưng  bà cụ xuất viện trong tình trạng hôn mê sâu,nói như anh Lung,  là về  để lo hậu sự. Nếu ngay  từ khi mới nhập viện, bác sỹ tiêm cho bà cụ mũi thuốc Actilyse  thì  có lẽ  hậu quả chưa  đến nỗi ?
                Câu chuyện mẹ anh Lung khiến tôi nhớ đến trường hợp cụ V. Cụ 83 tuổi thuộc thành phần có công với nước, có bảo hiểm y tế 100 % chi phí khám chữa bệnh bảo hiểm thanh toán. Vì bị  tăng huyết áp và viêm đường tiểu,  cụ vào điều trị tại một bệnh viện ở thành phố Hồ Chí Minh. Bệnh cứ tái đi tái lại, nặng thêm, sức khỏe giảm sút, và  cụ rất đau đớn. Chỉ đến khi chấp nhận mua thuốc ngoài thì bác sỹ mới xét nghiệm, phát hiện loại vi khuẩn Klebsiella terrigena đã kháng lại loại thuốc rẻ tiền trong danh mục thuốc bảo hiểm y tế bác sỹ đã điều trị cho cụ. Cụ phải bỏ tiền mua loại thuốc Imcil 500mg (biệt dược Imipenem +Cilastalin ) với giá 278.000 đòng một lọ. Loại thuốc này không được bảo hiểm y tế thanh toán nên bệnh nhân không được tiêm.
               Bệnh nhân cấp tính đã khốn khổ như vậy, bệnh nhân mãn tính còn khốn khổ gấp trăm lần. Ví dụ bệnh viêm gan siêu vi C, phác đồ điểu trị thường phải  kéo dài hơn một năm, loại thuốc uống Ribavirin không đắt lắm nhiều người còn không có tiền mua, huống chi loại  thuốc tiêm Peginterferon tới 17..000.000 đồng một lọ thì đào đâu ra tiền?...
Ôi, lại nghĩ: Bệnh viện là nơi cứu người. Cũng là thân phận con người cả, mà người ta lại phân biệt quan tâm chu đáo hơn với người này, chỉ lạng qua người khác, bỏ cho ai chết? Từ “Bệnh viện Vì Dân” của bà Nguyễn Thị Mai Anh năm xưa, thành  “Bệnh viện Vì Quan” chỉ lo chính sách vốn đẳng từ thời bao cấp, dành cho cho quan chức cấp trung-cao. Gọi là chính sách với cán bộ, nhưng cả vài chục năm qua, nguồn thuốc cung cấp cho chính sách eo hẹp, 'văn hoá phong bì' cũng thâm nhập vào chốn chính sách  'cung đình' này. Cũng là cán bộ ngang nhau, nhưng người nhà bênh nhan nào biết cách nhiệt tình, bồi dưỡng' cho thầy thuốc chu đáo, vừa lòng họ thì bệnh nhân được quan tâm 'để mắt đến' nhiêu hơn, thuốc được cấp cũng xịn hơn. Còn nếu không, cứ nằm dài dài, cho gì được đó. Không ít vị cán bộ đã phải 'chạy làng', tìm đến các bệnh viện khác, dù tốn tiền, nếu muốn nhanh khỏi bệnh  và...muốn sống! Nay, bệnh viện Thống Nhất được 'đổi mới' có kèm theo các khoa Dịch vụ, từ đơn thuần bao cấp sang có thu -  lại Vì Tiền, chỉ biết có tiền. Càng nghĩ sâu, thấm thía, càng đau.
              Bác sỹ Trần Đông A phát biểu trong hội thảo bảo hiểm y tế: “Nhiều bệnh nhân bảo hiển y tế có khả năng cứu sống rất cao, nhưng đành phải ra về lo hậu sự vì không có tiền !”.
             Bảo hiểm y tế là một chính sách an sinh xã hội mang tính cộng đồng ,chia sẻ rủi ro với mọi người không may bị bệnh tật. Ngưởi bệnh hiểm nghèo chẳng mong gì hơn là được chữa tri bình đẳng. Nhưng bệnh nhân bảo hiểm y tế lại bị hắt hủi, khinh khi, phân biệt đối xử vì hầu hết họ là người nghèo,là cán bộ hưu trí bậc thấp, là người dân tộc thiểu số. Họ không có tiền vào phòng dịch vụ khám chữa bệnh theo yêu cầu  để  được chăm sóc tử tế, không được dùng các loại thuốc đặc trị và thiết bị y tế hiện y tế hiện đại... đã được “xã hội hóa” bằng sự “liên kết công tư”, là phương tiện để những thầy thuốc bất lương hái tiền.
             Bà Nguyễn Thị Kim Tiến, bộ trưởng y tế nói “ Bảo hiểm y tế nước ta ưu viêt hơn vì được nhà nước hỗ trợ một phần tiền khám chữa bệnh!”
            Vâng, chính sách rất nhân đạo, nhưng việc thực hiện lại đầu voi đuôi chuột. Thực tế, bệnh nhân bảo hiểm y tế nước ta đã và đang phải chịu cảnh khốn đốn mỗi khi khám và chữa bệnh.  Bởi vỉ các nhóm lợi ích lũng đoạn, tìm mọi cách vét tiền dân , nhét đầy tiền vào những túi tham của họ.   Một người lạc quan như phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan mà đã  phải nói thẳng  trước cuộc họp của Uỷ ban thường vụ Quốc hội mới đây: “ Tiền hỗ trợ dân nghèo, tiền chính sách thương binh liệt sỹ, tiền bảo hiểm y tế bị xà xẻo. Các cháu học sinh dân tộc thiểu số cũng bị hiệu trưởng ăn chặn. Liều vác xin cỏn con cũng bị bớt xén. Người ta ăn của dân không từ cái gì!”
              Bộ trưởng y tế  Nguyễn Thị Kim Tiến nói: “Các quy định do Bộ y tế ban hành đã có đầy đủ, ai không thực hiện nghiêm sẽ bị xử lý nghiêm minh!”. Một trong những quy định đó là cấm bác sỹ, điểu dưỡng viên nhận phong bì cùa người nhà bệnh nhân. Bộ trưởng Tiến tỏ ra rất kiên quyết: “Bệnh nhân và người nhà hãy dứt khoát không đưa phong bì và nếu thấy bác sỹ, điều dưỡng viên nảo nhận thì chụp ảnh gửi cho chúng tôi”.  Nhưng rồi cái nút thắt ấy cũng chính Bộ trưởng Tiến gỡ,  là có thể nhận phong bì sau khi điều trị vì đó là “quà”.
             Ngày 24-7-2013, một bức tâm thư của độc giả rất dài đã được đăng trên báo Kiến Thức, sau khi bà Bộ tưởng y tế có mặt ở Quảng Bình mà không đến thăm gia đình 3 cháu sơ sinh tại đây vừa chết vỉ tiêm vac xin. Trong thư có đoạn viết: “Thất vọng lắm! Đau đớn lắm! Nhưng tôi vẫn mong rằng những cái chất oan uổng của những đứa trẻ vô tội kia như hồi chuông đánh thức những con người chưa tận tâm , chưa có trách nhiệm cao trong công việc cao cả của mình!”.
            Điều 2 trong 9 điều y đức của Hải Thượng Lãn Ông viết: “Nên tùy bệnh cần kíp hay không mà sắp đặt đi thăm trước hay sau. Chớ nên vì giàu sang hoặc nghèo hèn mà nơi đến trước chỗ tới sau, hoặc bốc thuốc lại phân biệt hơn kém,  khi lòng mình có chỗ không thành thật thì khó mong thu được kết quả!”.
              Lời người xưa dạy thế, mong người thầy thuốc Việt Namhãy nhớ lại và nhìn xuống ngưới nghèo. Họ đang thất vọng lắm, đau đớn lắm!
    M D
-----------------       

Cái giường 6 tỉ...

Chiếc giường Royal Bed (giường Hoàng gia) có giá khoảng hơn 6 tỷ đồng (tính cả công vận chuyển và thuế hàng đặc biệt), được sản xuất trong thời gian hơn 3 tháng và sẽ vận chuyển bằng đường hàng không về Việt Nam đã được đại gia Lê Ân (75 tuổi) ký mua …Đại gia Lê Ân cho biết: "Giá gốc của chiếc giường cộng chi phí đóng gói, vận chuyển trên 184.000 USD, chưa tính thuế giá trị gia tăng và thuế nhập khẩu hàng đặc biệt. Khi đưa giường về đến Vũng Tàu, nhà sản xuất cử nghệ nhân từ Vương quốc Anh sang Việt Nam ráp 2 ngày, thời gian bảo hành 25 năm".
Để có được chiếc giường này, ông Ân đã phải nhờ một người bạn "bắt mối" sau đó phải thanh toán trước 50% số tiền ngay sau khi đặt bút ký hợp đồng…
                       >> Đọc tiêp/Nguồn  
-----------------

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

Tâm thư của DŨNG LÒ VÔI...

Sau sự kiện ông Huỳnh Uy Dũng (chủ Khu du lịch Đại Nam, tỉnh Bình Dương) quyết định trao toàn bộ khối tài sản của mình cho cậu quý tử Huỳnh Hằng Hữu chỉ mới 1 tuổi, trở thành tỷ phú trẻ tuổi nhất và là Chủ tịch Hội đồng giám sát Quỹ Thiện nguyện Huỳnh Hằng Hữu, dư luận băn khoăn tính pháp lý về chức danh của cậu bé Huỳnh Hằng Hữu khi cậu còn quá nhỏ. Cha cậu bé, ông Huỳnh Uy Dũng đã lên tiếng về việc này: 
"Kính thưa độc giả khắp bốn phương, vừa qua giới báo chí và dư luận rất xôn xao về việc tôi- Huỳnh Uy Dũng và vợ tôi là Nguyễn Phương Hằng quyết định trao toàn bộ tài sản cho con trai chúng tôi là Huỳnh Hằng Hữu nhân dịp sinh nhật cháu lần thứ nhất đúng với tình nhưng không đúng với lý vì cháu chưa điều hành được.
Đây là việc làm vợ chồng tôi xin bày tỏ tình cảm đối với con, đối với đồng bào dân tộc khắp nơi trên thế giới là người Việt Nam...! Nhưng, HOT nhất Như bài ni viết như rứa thì cái gọi là “Tâm thư…” của Dũng Lò Vôi là lừa dư luận à? 
Đối với vợ chồng tôi, cháu Hữu là một báu vật, là một minh chứng sống cho tình yêu của chúng tôi. Và cháu sẽ thay vợ chồng tôi để thực hiện hoài bão tiếp nối của vợ chồng tôi. Chúng tôi đến với nhau bằng tất cả những gì có thể để cùng nhau vun đắp cho đời.
Nhưng chúng tôi có hoàn cảnh riêng để thực hiện được việc này cho trọn vẹn cả đôi bên thì cháu Huỳnh Hằng Hữu sẽ là người nắm giữ tất cả khối tài sản đó để sau này thực hiện nghĩa vụ mà cha mẹ đã đặt ra.
Tôi xin nói rõ tài sản này được trao cho cháu là để khẳng định: Một là khi tôi hoặc vợ tôi qua đời, tài sản này không được đem ra tranh chấp (vì tôi và vợ tôi đều có con riêng); hai là tài sản này chỉ dùng vào mục đích tạo quỹ từ thiện xây đền, mổ tim, mổ mắt, nuôi dưỡng người già, trẻ em bại liệt và kể cả người nhiễm HIV… nói tóm lại là làm việc thiện; ba là tài sản này bắt đầu được giám sát bởi Hội đồng giám sát gồm 10 thành viên. 
Đối với con trai tôi, nó là một dấu chấm son, cũng là một ngày kỷ niệm đối với cuộc đời cháu. Và cũng từ ngày 21/9, vợ chồng tôi quyết định cho ai, giúp ai làm việc gì cũng đều lấy tên Huỳnh Hằng Hữu để thực hiện và mãi mãi về sau cũng vậy. 
Đọc đến đây, chắc độc giả bốn phương cũng hiểu được phần nào sự việc về mặt pháp lý cháu chưa đủ tuổi điều hành nhưng vợ chồng tôi sẽ điều hành với tâm nguyện trước khi sinh cháu ra đời.
Kính thưa quý độc giả bốn phương, những việc vợ chồng tôi làm xuất phát từ trái tim đối với những cuộc đời khó khăn cơ nhỡ và xây dựng những khu thờ tự để tưởng nhớ đến ông bà, tổ tiên và cố gắng gìn giữ cho các thế hệ mai sau chứ không vì danh tiếng. 
Vì có lẽ vợ chồng tôi là đôi vợ chồng bị thị phi tai tiếng oan nghiệt nhiều nhất nên một lần nữa tôi xin cảm ơn quý bạn đọc bốn phương ủng hộ cũng như không ủng hộ vợ chồng tôi. Vì việc chúng tôi làm xuất phát từ sự nếm trải của cái nghèo, cái khó, cái tủi nhục mất mát mà chúng tôi đã nếm trải để bù đắp cho đời. 
Vì vậy, tôi mới đã thay tên Huỳnh Phi Dũng thành Huỳnh Uy Dũng, sống không hổ thẹn với trời, với đất, với mọi đồng bào dân tộc trên cả nước Việt Nam này.
Tôi còn muốn xây tặng một số đền thờ Đại Nam Văn Hiến ở một số quốc gia – nơi có nhiều đồng bào Việt Namchúng ta đang sinh sống. Kính thưa quý độc giả, tôi Huỳnh
Uy Dũng chưa có việc gì dám nói mà không dám làm, chưa từng bội tín với một ai. 
Và khi có sự hiện diện của con trai tôi trên cõi đời này, đó là sức mạnh để vợ chồng tôi giúp đời và giúp người. Số tài sản của tôi đang hiện có là có thật, công ty và cá nhân vợ chồng tôi không nợ ai đồng nào, kể cả ngân hàng. Tài sản đó đủ để thực hiện những điều chúng tôi đề xướng ra. 
Tôi với tuổi đời 54, vợ tôi với tuổi đời 42 đủ sức để cùng con trai tôi, hướng dẫn con trai tôi làm những việc tốt đẹp cho đời. Xin kính chúc quý độc giả bốn phương sức khỏe, hạnh phúc và bình an trong cuộc sống".
(Theo Đất Việt)
----------------

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Báo TQ sợ Cam Ranh cắt 'lưỡi bò'

… Người Mỹ cũng mong muốn có mặt ở Cam Ranh bởi hơn ai hết, Mỹ đã từng có căn cứ quân sự ở quân cảng này và người Mỹ hiểu giá trị của nó. Năm 2012, một tàu chiến Mỹ đã được phép vào thăm và làm việc tại Cam Ranh. Càng hiểu về Cam Ranh bao nhiêu, người Trung Quốc càng lo sợ Cam Ranh rơi vào tay những đối thủ của nước này. Hiện tại, Mỹ và Philippinesđã gần như đạt được thỏa thuận để quân đội Mỹ quay trở lại vịnh Subic. Trước đây, vịnh Subic đã từng là căn cứ quân sự lớn nhất châu Á – Thái Bình Dương. Sở dĩ người Mỹ được quay trở lại Subic bởi chính những hành động gây hấn của Trung Quốc khiến Philippines cần một người bảo vệ.
                       >> Đọc tiếp/Nguồn  
---------------

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Hằng -Tuyền với "Dũng Lò Vôi"

Chuyện tình sóng gió 

của đại gia Dũng 'lò vôi' qua lời vợ trẻ

Dũng lò vôi, đại gia, chủ tịch, đại nam, công ty, vợ tỷ phú,
Bà Nguyễn Phương Hằng

Ông Huỳnh Uy Dũng từng tâm sự: “Phải nói tôi vô cùng may mắn đã tìm thấy một tri kỷ, tri âm, một người rất thông minh và bản lĩnh, chính là vợ tôi hiện nay (Nguyễn Phương Hằng), đã sát cánh cùng tôi trong những lúc khốn cùng nhất của cuộc đời. Chính vợ tôi đã thức tỉnh tôi, khóc thay cho tôi và sắp xếp cùng tôi tìm một lối ra trong danh dự. Vợ tôi đã làm giúp tôi 3 điều mà tôi và mọi người đã từng biết về tôi phải công nhận: Điều thứ nhất, dẹp được chuyện mê tín của tôi. Điều thứ hai, khai trương Đại Nam. Nếu để đến năm 2012 thì chắc chắn Đại Namsẽ chỉ là một đống sắt vụn trong bối cảnh tình hình kinh tế suy thoái như hiện nay. Điều thứ ba, xóa hết nợ nần, sống trong thanh thản và danh dự”.
Bà Nguyễn Phương Hằng là một người phụ nữ đẹp, mê hột xoàn, xe đẹp và đồ hiệu. Nhưng bà cũng từng khẳng định trên báo giới: “Tôi không phải là người phụ nữ thích xài tiền đàn ông. Những thứ tôi thích thì tôi phải ráng làm ra để hưởng thụ, không sống nhờ vào ai kể cả là chồng mình”.

Theo lời bà kể, thì bà là một nhà kinh doanh bất động sản, bắt đầu ra đời kiếm tiền từ năm 25 tuổi. Bà cũng là người gặp may mắn trên thương trường, chưa từng thất bại lần nào.

Dũng lò vôi, đại gia, chủ tịch, đại nam, công ty, vợ tỷ phú,
Vợ chồng bà Hằng trong ngày khai trương
khu du lịch Đại Nam
Trước khi về làm vợ ông Dũng, bà Hằng (tên cũ là Nguyễn Thị Thanh Tuyền, Việt kiều Canada) là vợ của ông Trần Văn Thìn. Hai người đã đăng ký kết hôn tháng 10/2006 và có một con gái chung. Tuy nhiên ngày 10/1/2008 TAND Q.Tân Bình có quyết định công nhận sự thuận tình ly hôn giữa ông Thìn và bà Tuyền, giao bà Tuyền được trực tiếp nuôi con chung, về tài sản chung hai bên tự thỏa thuận.
Năm 2010, bà Tuyền (lúc này đổi tên thành Nguyễn Phương Hằng) được ông Huỳnh Uy Dũng cưới về làm vợ. Từ đó, bà Tuyền bắt đầu tranh chấp tài sản với ông Thìn. Bà cũng chính là người đứng ra tố cáo chồng cũ vu khống, xúc phạm danh dự và nhân phẩm của bà và ông Huỳnh Uy Dũng.
Nói về mối nhân duyên với ông Huỳnh Uy Dũng, bà Hằng cho biết: “Tôi không dám đòi hỏi sự công bằng bởi ai sinh ra và lớn lên cũng mưu cầu hạnh phúc, và sự thật ai chẳng có “những phút giây ngoài chồng, ngoài vợ”– như lời của một nhà thơ đã nói. Có những người họ dùng lý trí để chế ngự và bóp chết tình cảm ấy, nhưng có những người như tôi và anh Dũng dám sống thật một lần cho mình thì cái giá phải trả là điều tất nhiên. Cái giá của tình yêu đích thực đắt lắm!”
Được biết ở thời điểm trước và sau khi ông Trần Uy Dũng bỏ người vợ đầu “nghĩa tào khang” để đến với bà Nguyễn Phương Hằng, bà Hằng đã trải qua những “khủng hoảng tinh thần” trầm trọng.
Bà cho biết, những người thù ghét muốn giết bà, cho bà là người có tội và bà phải chết. Họ vu oan bà là Kim Anh, vợ bé Năm Cam và đăng báo “rải” khắp Bình Dương để sỉ nhục với những câu chuyện được họ thiết kế rất bài bản công phu, tất cả những trò dơ bẩn nhất có thể, nhằm mục đích bà sẽ bỏ cuộc.

Dũng lò vôi, đại gia, chủ tịch, đại nam, công ty, vợ tỷ phú,
Bà Hằng cùng chồng và con
trong ngày sinh nhật 1 tuổi ngày 21/9


Bà thừa nhận: “Vì tôi mà anh đã bị người đời kết tội, hay tôi đã vì anh mà quên cả sinh mạng mình mong manh lơ lửng, họ nói anh là người bạc bẽo, mê tôi mà bỏ đi tất cả những người thân yêu. Họ hình dung tôi như một sát thủ hãm hại đời anh nhằm chiếm đoạt Đại Nam và bao vây kinh tế của anh để cho tôi bỏ chạy, còn nếu anh sụp đổ thì tại vì tôi. Tôi đã quyết định cuộc chơi nghiệt ngã và thiết kế sẵn cho tôi và con cái một con đường xấu nhất mà đến giờ phút này mỗi khi tôi mở nhật ký ra xem, bao nhiêu nước mắt cứ tuôn trào”.
Vượt qua bao sóng gió, bà đã được ở cạnh người đàn ông giàu có bậc nhất Việt Nam, sinh cho ông cậu quý tử đẹp như thiên thần. Tuy nhiên bà Hằng vẫn luôn khẳng định, bà ở bên cạnh ông không phải vì tiền: “Tôi hạnh phúc vì ông xã rất trân trọng và ngưỡng mộ tôi. Tiền tài, địa vị của anh không phải là thứ tôi kiếm tìm, thậm chí chúng còn mang lại cho tôi đau khổ, nghiệt ngã và cả hiểm nguy đến tính mạng. Tôi đã phải vượt lên sự sỉ nhục để sống, tôi và anh đã tìm thấy nhau trong nước mắt, trong tận cùng bằng sự đớn đau”
Với bà, ông Huỳnh UY Dũng là một một đấng trượng phu, một nửa của bà, một người tri kỷ mà bà khẳng định chỉ có cái chết mới chia lìa.
Bà Nguyễn Phương Hằng có 4 đứa con với 3 người chồng, bao gồm cậu bé tỉ phú 1 tuổi với người chồng hiện tại là ông chủ Đại Nam. Bà cho biết: “Tôi tin vào luật nhân quả. Đời tôi thì coi như xong, tôi đâu thể lo cho chúng cả đời được, có chăng là chút phúc đức của cha mẹ để lại cho con cái”.
(Theo NĐT)
 http://vietnamnet.vn/vn/kinh-te/141792/chuyen-tinh-song-gio-cua-dai-gia-dung--lo-voi--qua-loi-vo-tre.html
(F: Coppy-entry Tại đây; Và Nguồn VNN )     
------------------

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

BỐN QUẢ ‘PHẢN PHÁO’ !

     * MIMH DIỆN
                 Tôi mới đọc bài Mấy chuyện vạ bútcủa tác giả Ngọc Dương (Lào Cai) có nguồn từ mấy trang khác, nay entry trên trang blog BVB. Đọc xong, suy ngẫm: Cái nghề văn thơ - báo chí tuy có khoảng  trời riêng, cùng vui, sôi động, đến được nhiều bạn đọc, nhưng hiềm một nỗi sao mà nó chịu nhiều cám cảnh trần ai cơ khổ, nhiều khi bị đời soi mói, bạc bẽo, thậm chí có khi nhìn mình như ‘sinh vật lạ”!? Xem ra, dù viết kiểu gì cũng dễ bị ‘vạ bút’. Tôi cũng bị ‘vạ bút’ đã nhiều lần. Có khi nói thẳng, nói thật còn bị cấp thẩm quyền kỷ luật, bắt ‘treo bút’...
Gần đây nhất, khi viết cho các trang mạng (tất nhiên, gọi là ‘lề trái’, viết có phần được phóng tay, mở lòng thoải mái, nói được hết suy cảm, tâm tư thực của mình), nhưng rồi tôi cũng bị bốn quả ‘phản pháo’. 
            Mấy ngày qua, tôi đã đọc 194 comment dành cho bài: Một bài ‘nói lại’ với nhà báo Minh Diện của Phan An Sa, và 40 comment cho bài “Cảm xúc từ sao lại tâm hồn vong bản”của Thanh Tùng, đăng trên trang blog của đại tá Bùi Văn Bồng. Tôi cũng nhận được nhiều tin nhắn qua điện thoại. Xin chân thành cảm ơn  tất cả bạn đọc đã chia sẻ với tôi sau sự cố xảy ra. Những ý kiến đóng góp của bạn đọc tôi xin tiếp thu .  Nhưng xếp theo thời gian, tôi coi đây là “quả phản pháo” thứ Tư.
Tuy nhiên có một vài comment nặc danh cho rằng tôi bịa chuyện, và nhắc lại chuyện 3 “quả pháo” trước về chuyện viết đến các vị: Hoàng Hữu Phước, Hoàng Quang Thuận và bà Nguyễn Phương Hằng kiện vì những lý do đơn giản là chê và góp ý cho họ, nêu lên một vài “góc khuất” của họ. Vì vậy  tôi xin minh bạch hóa  ba “vụ kiện”, 3 “quả phản pháo”  để bạn độc hiểu  sự thật.
+ Quả pháo thứ nhất: Ngày 17-11-2011, phát biểu trước Quốc hội, ông Hoàng Hữu Phước đề nghị: “Loại bỏ luật lập hội và luật biểu tình ra khỏi danh sách dự án luật trong suốt nhiêm kỳ XIII”. Ông Phước nói: “Việt Namcó cần cuộc biểu tình chống chính phủ không? Chống các chủ trương, chính sách, đạo luật của chính phủ Việt Namhay không? Nếu không cần tại sao lại đưa dự án luật biểu tình, nói rồi, nói mãi như thể nó là khuôn vàng thước ngọc để đo chiều cao, chiều rộng, chiều dài, chiều sâu của cái gọi là tự do dân chủ”. Ông Hoàng Hữu Phước còn nói trình độ dân trí nước ta thấp chưa hiểu về luật…
               Là một người dân, tôi cảm thấy bị xúc phạm, nên  gọi điện thoại cho Hoàng Hữu Phước, muốn góp vài lời với tư cách một cử tri với một đại biểu Quốc hội. Nhưng gọi mấy lần  ông Phước không bắt máy. Trong lúc bức xúc tôi nhắn tin cho ông: “Mày là ai mà khinh thường dân tao như vậy? Nếu gặp tao sẽ cho ăn  trứng thối!”.  Vì tin nhắn đó, mà Hoàng Hữu Phước khép tôi vào tội khủng bố, làm công văn gửi lãnh đạo các cấp, và tôi bị gọi lên cơ an an ninh điều tra thẩm vấn.
               Trước cán bộ điều tra, tôi xác nhận đã gửi tin nhắn đó cho Hoàng Hữu Phước, nhưng không phải là “khủng bố” như ông ta nghĩ, mà  chỉ bày tỏ thái độ bất bình của một cử chi với một đại biểu Quốc hội. Tôi nói thẳng , không  chỉ riêng tôi mà rất nhiều người bức xúc với Hoàng Hữu Phước, vì ông ta khinh thường dân, đi ngược lại Hiến pháp.  
                  Cơ quan an ninh điều tra thành phố Hồ Chí Minh không khép tôi vào tội “khủng bố” như ông Hoàng Hữu Phước tố cáo, nhưng cho rằng tôi đã vi phạm  hành chính trong việc nhắn tin xúc phạm đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước.
                 Không ngờ sau đó, như mọi người đã biết, Hoàng Hữu Phước xúc phạm  đại biểu Dương Trung Quốc nặng nề hơn, nhưng không bị xử lý dù chỉ bằng hình thức phê bình. Về chuyện đó tôi đã viết bài “Ôi đại biểu của dân” và  “ Lại là nghị Phước” trên blog buivanbong (nikname cũ, trang này sau đó không hiểu sao bị đánh sập, buộc chủ trang phải lập nikname mới).
                + Quả pháo thứ 2: Là chuyện có dính với Gs. Hoàng Quang Thuận (thành phố HỒ Chí Minh), nổi tiếng trong vụ đạo “thơ thiền”: Đầu năm 2012, tình cờ đọc trên trang lethieunhon có bài của luật sư nhà báo Minh Tâm, viết về việc Hoàng Quang Thuận đạo thơ, làm thơ tâm linh và đề cử nhận giải Nô bel. Vì bài viết đó Minh Tân bị Hoàng Quang Thuận gọi là kẻ “Lừa thầy phản bạn!”. Từng quen biết Hoàng Quang Thuận, tôi gọi điện thoại cho ông, định  khuyên ông nên nhận sai sót của mình, nhưng tôi vừa cất lời  thì  Hoàng Quang Thuận cúp máy.
                 Nhà báo Minh Tâm nói  với tôi, việc làm của Hoàng Quang Thuận là không thể chấp nhận, dù là bạn bè cũng phải thẳng thắn với nhau. Tôi thấy quan điểm của Minh Tâm đúng, nên đã viết mấy bài về Hoàng Quang Thuận như: “Ai có thể lừa được vua lừa?”, “ Chiếc sừng tê giác của Tăng Minh Phụng”,v.v...
               Sau khi những bài báo đó đăng trên trang Blog lethieunhon, Hoàng Quang Thuận gọi điện thoại cho tôi, lúc đầu cũng bảo tôi là kẻ “Lừa thầy phản bạn” nhưng sau đó xin lỗi, và năn nỉ tôi bỏ qua chuyện cũ. Tôi đề nghị Hoàng Quang Thuận xin lỗi  chủ trang blog lethieunhon và Hoàng Quang Thuận đã gọi điện xin lỗi nhà báo Lê Thiếu Nhơn. Trước thái độ cầu thị của Hoàng Quang Thuận, tôi và Lê Thiếu Nhơn  không đăng tiếp những bài về ông .
                 Không ngờ ngay sau đó Hoàng Quang Thuận trở mặt, cho đăng ý kiến cùa ông Tăng Bỉnh Trọng,thanh minh chuyện chiếc sừng tê giác, và làm đơn kiện tôi và Lê Thiếu Nhơn tội vu khống.
                Tôi được cơ quan cảnh sát điều tra Bộ công an mời làm việc. Bằng thái độ  trung thực, nghiêm túc, và bằng  tài liệu, nhân chứng, tôi đã chứng minh trước cơ quan điều tra những bài báo  tôi viết không hề bịa đặt, vu khống như Hoàng Quang Thuận nói. Tôi đề nghị đối chất với Hoàng Quang Thuận  làm rõ trắng đen, nhưng  ông Thuận không dám đối chất.
                 + Quả pháo thứ 3: Về vụ bà Nguyễn Phương Hằng vợ sau của đại gia Huỳnh Phi Dũng cũng cho rằng tôi bịa đặt vu khống vợ chồng bà trong bài báo  “Ân oán còn lâu” ... 
               Trước cơ quan an ninh điều tra tôi cũng đã đưa ra những bằng chứng, nhân chứng để chứng minh một cách trung thực những điều tôi viết trong bài báo.  Và ngay sau đó, để bảo vệ bạn đọc - CTV, Đại tá Bùi Văn Bồng, chủ trang blog, cũng trao đổi và xác nhận với cơ quan chức năng là tin ở bản thảo bài viết của tôi đúng sự thật, tác giả cũng cam kết như vậy, không hề bịa đặt, không vu khống, cũng không hề thù ghét ông bà Nguyễn Phương Hằng, Huỳnh Uy Dũng mà chỉ muốn góp phần làm cho con người sống với nhau có có tình hơn, đừng dùng các thủ doạn tham lam trục lợi cá nhân xã hội có chuẩn mực hơn.
               Ông Hoàng Hữu Phước vu cho tôi tội khủng bố, ông Hoàng Quang Thuận, và bà Nguyễn Phương Hằng vu cho tôi tội bịa đặt , vu khống, có lẽ  đều muốn đẩy tôi vào tù. Nhưng điều họ mong muốn đã không xảy ra vì sự thật tôi không phải là một kẻ khủng bố, cũng không phải là kẻ bịa đặt vu khống. Các cơ quan công an đã điều tra xác minh từng vụ việc và sự thật đã được kết luận.
               Trước đó bạn bè rất lo cho tôi vì phải đối đầu với những người có chức quyền và rất nhiều tiền, nhưng tôi vẫn tin chân lý không thể bẻ cong, và sự thật là như vậy. Qua đây, lòng tin của tôi với đời thực được thêm củng cố: Không phải đòng tiền chạy cửa nào cũng lọt nhanh, trôi gọn! Trên đời, sự trung thực, khách quan, người tốt và và làm việc có trách nhiệm còn nhiều.
               Tôi là một cựu chiến binh, một nhà báo đã lớn tuổi, tâm đắc với Đại tá Bùi Văn Bồng nên đã cố vượt lên sức ép của gia đình và sức khỏe, viết bằng cái tâm của mình, không cầu danh, cầu lợi và không có ý đồ chống phá, nhục mạ bất kỳ ai. Trong nghề báo không ai tránh được sai sót, người viết báo ‘lề trái’ như tôi còn gặp khó khăn hơn, nên tôi đã công khai số điện thoại, địa chỉ nhà riêng, địa chie E,Mail của mình sẵn tiếp thu phê bình của bạn đọc. Rất tiếc có người không biết vì mục đích gì, lại mạo danh, địa chỉ hoặc với hình thức nặc danh bia đặt vu khống, gán gép hình ảnh nhằm nói xấu tôi. Có lẽ do nã pháo vào tôi không thành công nên họ phải dùng hạ sách đó. Nhưng tôi tin rằng bạn đọc hiểu thủ đoạn và những  thông tin giả  đó, và  chia sẻ với những người làm báo, nhất là viết trên các trang thông tin xã hội (lề trái) như tôi. Tôi chỉ là cây viết bình thường yêu nghề, ham suy ngẫm chuyện đời, chuyện xã hội, giao tiếp với cộng đồng, như bao nhà báo khác, nhưng qua những rắc rồi do đưa những thông tin trung thực, thẳng thắn, xây dựng ra công luận, bị người liên quan (chỉ thích thích khen, không thích chê) đã ‘phản pháo’, kiện cáo, tôi lại suy ngẫm bài thơ “Cây thông” của cụ Nguyễn Công Trứ:
                                   Ngồi buồn mà trách ông xanh, 
                        Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười.
                                  Kiếp sau xin chớ làm người, 
                         Làm cây thông đứng giữa trời mà reo.
                                  Giữa trời, vách đá cheo leo 
                        Ai mà chịu rét thời trèo với thông
             Nhưng, tôi lại nghĩ, cụ Nguyễn Du từng khuyên rằng: Đã mạng cái nghiệp vào thân / Thì đừng trách lẫn trời gần trời xa. Để tự giải tỏa suy nghiệm và trắc ẩn trong lòng, để mở ra được giao lưu với cộng đồng, với xã hội, và cũng mong mỗi bài viết góp thêm chút đỉnh cho người đời gặt hái thông tin, cảm nghiệm chuyện đời được cái gì đó, cùng chia sẻ, cứ viết!
M.D
------------------

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

Hỏi - Đáp tại Thiên đường xứ Bạch Dương

Chuyện ngày xưa khi Liên Xô 
còn là thiên đường
*
Hỏi: Sự khác nhau giữa báo Pravda (Sự thật) và báo Izvestia (Tin tức) là gì ? 
- Đáp: Trong báo “Sự thật” thì không có tin tức, còn trong báo “Tin tức” thì không có sự thật. 
- Còn giống nhau?
- Giông nhau ở chỗ đặt tên chính xác: Báo Sự thật thì rất nhiều 'sự', nhưng không 'thật'. Báo Tin tức thì càng đọc 'tin' càng phát 'tức'.
> Luật pháp LX bảo đảm quyền tự do ngôn luận. Nhưng nó không bảo đảm quyền tự do sau khi ngôn luận.
------
-  Hỏi: Chủ nghía Tư bản khác chủ nghia Xã hội ở điểm nào liên quan đến nguwì lao động?

- Đáp: CNTB  bóc lột Giá trị  thặng dư của công nhân làm nền tảng cho sự tích lũy tư bản, rồi sự tích lũy đó tái sản xuất mở rộng. Còn CNXH “khôn ngoan” hơn, biết khai thác tận thu đến cả túi tiền thiếu hụt của người lao động để tiêu xài cá nhân xả láng, rồi hết vốn chẳng còn gì tái sản xuất.
- Hỏi:Điều gì là vĩnh cửu ở Liên Xô? -  Đáp: Những khó khăn tạm thời.
—–
- Hỏi:Tình trạng hỗn độn là gì?  - Đáp: Chúng tôi không bình luận về nền kinh tế của đất nước.
—–
- Hỏi: Ở các nước Tư bản, lãnh đạo trọng dụng các nhà Khoa học. Còn ở Liên Xô, trọng dụng gì?
- Đáp: Trọng dụng các nhà Khoa nói!
-------
- Hỏi: Có đúng là nhà thơ Vladimir Mayakovsky đã tự sát hay không? - Đáp: Vâng, đúng vậy, và người ta còn thu âm lại được những lời nói cuối cùng của nhà thơ: “Các đồng chí, xin đừng bắn.”!
—–
- Hỏi: Thế nào là người cộng sản?   - Đáp: Người cộng sản là người đã đọc cuốn “Kapital” của Marx
- Hỏi: Còn thế nào là người tư bản?   - Đáp: Người tư bản là người đã hiểu nội dung cuốn “Kapital” của Marx
—–
- Hỏi: Có đúng là điều kiện sống ở các trại lao động cải tạo là tuyệt vời không?  - Đáp: Về nguyên tắc là đúng. Năm năm trước một thính giả của chúng tôi không tin điều này và vì thế đã được gửi tới đó để điều tra. Vị thính giả này có vẻ đã thích ở kia tới mức mà giờ này ông ta vẫn còn chưa thèm quay về lại.
—–
 + Ba công nhân vừa bước vào nhà tù, hỏi nhau vì sao bị tù. Người thứ nhất: - “ -  Ngày nào tôi cũngđi muộn 10 phút, họ bảo tôi phạm tội phá hoại”.
    Người thứ hai:
-         “Ngày nào tôi cũng tới sớm 10 phút, họ bảo tôi là gián điệp”.
-          Người thứ ba:
-  “Ngày nào tôi cũng đến đúng giờ, họ bảo chắc tôi có đồng hồ ngoại”.
—–
- Hỏi: Tại sao bao giờ KGB cũng đi thành nhóm 3 người? Trả lời: một người biết đọc, một người biết viết, người thứ ba có nhiệm vụ theo dõi hai tay có học đó..
—–
 + Stalin quyết định vi hành quanh thành phố xem công nhân sống như thế nào, một lần ông ta bí mật ra khỏi Điện Cẩm Linh. Sau đó ông rẽ vào rạp chiếu bóng. Phim vừa hết thì quốc ca vang lên và trên màn ảnh xuất hiện hình Stalin. Tất cả đều đứng dậy và hát quốc ca, riêng Stalin vẫn tiếp tục ngồi, tỏ vẻ rất hài lòng. Rồi ông ta thấy một người ngồi phía sau ghé vào tai thì thầm:
-  “Này đồng chí, tất cả chúng tôi đều cảm thấy như thế, nhưng hãy tin tôi đi, đứng dậy sẽ an toàn hơn rất nhiều”.
—–
+ Sĩ quan KGB vào công viên và trông thấy một ông già đang cầm cuốn sách.
Người sĩ quan hỏi:
“Ông già đang đọc gì đấy”. Ông già đáp: “Tôi đang tự học tiếng Ivrit”. “Ông học tiếng Ivrit làm gì? Thị thực đi Israelphải chờ mấy chục năm lận. Ông sẽ chết trước khi làm xong giấy tờ”. “Tôi học tiếng Ivrit để khi lên Thiên đàng tôi có thể nói chuyện với Abraham và Moïse. Trên Thiên đàng chỉ nói bằng tiếng Ivrit thôi”. “Thế nếu ông xuống địa ngục thì sao?” – Người sĩ quan hỏi.
- “Tiếng Nga thì tôi biết rồi” – ông già trả lời.
—–
+ Một người Mỹ và một người Nga tranh luận xem ai vĩ đại hơn: tổng thống Hoover hay Stalin?
- Tất nhiên là Hooverrồi! Bởi lẽ ông đã cai nghiện cho chúng tôi!
- Đã có gì là to tát! Stalin còn cai ăn cho chúng tớ thì sao!
—–
+ Một đôi nam nữ đến gặp bác sĩ tư vấn tình dục.
- Thưa bác sĩ, chúng tôi lấy nhau đã hai năm, quan hệ tình dục bình thường mà không hiểu tại sao chưa có con ?
Bác sĩ hỏi : “Các bạn đã tham gia khoá học dành cho những người chuẩn bị lập gia đình không?
-  Đáp : Có, chúng tôi đã tham gia khoá học này
- Hỏi : Thế anh chị có làm đúng như chỉ dẫn không ?
- Đáp : cCó, chúng tôi làm đúng như chỉ dẫn. Hay là chúng tôi sẽ làm, bác sĩ xem xem chúng tôi có làm đúng không ?
- Bác sĩ : Thế cũng được.
Sau khi đôi nam nữ thực hiện xong, bác sĩ băn khoăn : Có vẻ như các bạn làm đúng như chỉ dẫn.
- Hay là chúng tôi làm lại, bác sĩ quan sát kỹ xem chúng tôi làm có thiếu công đoạn nào không ? - Đôi nam nữ đề nghị.
            Sau khi đôi nam nữ thực hiện lại lần hai. Bác sĩ vò đầu bứt tai : Có vẻ như cô cậu làm hoàn toàn đúng. Để tôi tham khảo ý kiến của giáo sư.
             Bác sĩ liền gọi điện cho giáo sư chuyên ngành, trình bày về sự việc.
Tiếng giáo sư trong ống nghe : Hỏi xem có phải là Ivanov và Ivanova không? Đúng hả? Đuổi ngay chúng đi. Bọn nó là sinh viên, không có tiền thuê phòng nên bày trò ….
—–
+ Một ông nông dân bị nông trang cướp mất đất liền viết thư khiếu nại gửi cho đồng chí Lê Nin ở Moskva. Một tháng sau chính quyền gọi ông nông dân lên. “Tại sao ông lại gửi thư cho đồng chí Lê Nin? Ông không biết đồng chí Lê Nin đã chết rồi sao?” “Mẹ kiếp, tại sao lúc các người cần thì đồng chí Lê Nin sống mãi trong sự nghiệp, còn lúc ta cần thì đồng chí ấy lại chết mất rồi?”
—–
-  Hỏi: CNCS có khác CNTB không?
-  Trả lời: Về nguyên tắc là có. Trong chế độ tư bản chủ nghĩa có tình trạng người bóc lột người. Còn trong chế độ cộng sản chủ nghĩa thì là ngược lại. Cái loại không phải là ngwòi,bóc lột người!
—–
- Hỏi: Có đúng là ở Liên Bang Xô Viết có tự do ngôn luận giống như ở Hoa Kỳ không?  - Đáp: Đúng  thế. Ở Hoa Kỳ, quý vị có thể đứng trước cửa Nhà Trắng và hét to, “Đả đảo Reagan!”, và quý vị sẽ không bị trừng phạt. Ở Liên bang Xô Viết, quý vị có thể đứng ở Quảng trường Đỏ ở Moskva và hét to “Đả đảo Reagan!”, và quý vị cũng sẽ không bị trừng phạt.
—–
- Truyện thần thoại Pháp khác truyện thần thoại Liên Xô thế nào?
- Một cái bắt đầu bằng câu: “Ngày xửa ngày xưa…”, thứ kia bắt đầu bằng câu: “Không còn bao lâu nữa…”
—–
+ Đảng bộ Leningradmới ra nghị quyết về tạo ra sự dư thừa lương thực cho dân chúng. Phóng viên một tờ báo phỏng vấn một bà già trên đường phố là bà nghĩ gì về nghị quyết này. “Thời phát xít Đức bao vây chúng ta còn sống sót được thì chắc rồi cũng sẽ sống sót được sự dư thừa lương thực này thôi.”
—–
+ Hai đảng viên Ivanov và Petrov đi vào một hàng ăn để kỷ niệm sinh nhật Petrov. Hai người cưa một chai vodka xong Ivanov nói: “Bạn thân mến, anh biết là tôi yêu quý anh. Tại sao tôi lại yêu quý anh? Tôi yêu quý anh không phải vì anh ăn trộm tiền đảng phí từ văn phòng Đảng, cũng không phải vì anh đẩy mẹ vợ anh vào nhà thương điên, cũng không phải vì anh ngày nào cũng đánh vợ, lại càng không phải vì anh hiếp con bé mù 13 tuổi, tôi yêu quý anh vì anh là một người cộng sản thực sự tốt.”
—–
+ Hồi Liên Xô mới đổ, một anh này vào tiệm uống cà phê đòi xin một tờ báo Đảng. “Chúng tôi dạo này không tích trữ báo Đảng nữa.”.  Vài phút sau anh ta lại xin một tờ báo Đảng. “Dạo này chúng tôi không còn có báo Đảng nữa.” Mười phút sau anh ta lại hỏi xin một tờ báo Đảng. Phục vụ viên cáu tiết hét lên: “Tôi đã nói mấy lần là bây giờ quán chúng tôi không chứa báo Đảng nữa sao anh cứ hỏi mãi?” “À, tại câu đấy nghe hay quá, xin cứ nhắc lại thêm vài lần nữa cho tôi
nghe.”
—–
+ Một bà đi vào cửa hàng hỏi: “Các đồng chí có thịt không?” “Không, không có thịt.” “Thế các đồng chí có sữa không?”. -  “Không, cửa hàng chúng tôi chỉ là cửa hàng thịt. Bà sang cửa hàng bên kia đường đi, bên đó họ mới không có sữa.”
—–
+ Hỏi: Tại sao những người bất đồng quan điểm lại bị o ép đến nỗi phải rời khỏi đất nước? -  Đáp: Anh không biết rằng tất cả những sản phẩm tốt nhất luôn được lựa chọn để xuất khẩu à?
—–
- Hỏi: CNCS có thể xây dựng thành công ở Mỹ được không? Đáp: Được chứ. Nhưng sau đó thì chúng ta sẽ mua ngũ cốc từ đâu?
—–
-  Hỏi: Đến gia đoạn cuối cùng của CNXH, tức là CNCS, thì có còn trộm cắp không? - Đáp: Không? Vì mọi thứ đã bị lấy sạch trong giai đoạn CNXH rồi.
—–
- Hỏi: Có phải Mỹ là nước có những tòa nhà chọc trời cao nhất thế giới? Đáp: Đúng. Nhưng ngược Liên Xô lại là nước chế tạo được những linh kiện bán dẫn to nhất thế giới!
—–
-  Hỏi: Có thể sống nổi chỉ với đồng lương chính không? - Đáp: Không biết. Chưa thằng nào trong chúng tôi dám thử cả.
—–
+ Stalin muốn kiểm tra xem những người nông dân sống ra sao. Ông đi tới một ngôi làng
- Các đồng chí, cuộc sống ra sao?
- Dạ thưa đồng chí, trước kia chúng tôi có 2 bộ quần áo còn bây giờ chỉ có một thôi ạ.
- Quần áo không thể dùng để đánh giá mức sống được. Các đồng chí có biết rằng ở châu Phi có những nơi người ta hoàn toàn cởi truồng không?
- Thật là tội nghiệp! Chắc ở đó họ còn có chủ nghĩa cộng sản trước cả chúng ta!
—–
+ Một sinh viên thi trượt tốt nghiệp chỉ vì anh không nói lên được sự khác biệt giữa kinh tế Xã Hội Chủ Nghĩa và kinh tế Tư Bản Chủ Nghĩa. Anh sinh viên buồn bã kể lại với bố. Ông bố an ủi con:
-         Vậy là may đấy con à! Ở cơ quan bố, một cán bộ đã nói ra sự khác biệt này và ông ta không bao giờ trở lại nữa….
*   (Theo Góc nhìn Alan)
-----------------