* JPNATHAN LONDON
Là một nhà xã hội học, một nhà kinh tế chính trị học, hiện giảng dạy tại trường đại học City University of Hong Kong, giáo sư Jonathan London đã có nhiều năm sống ở Việt Nam để nghiên cứu về các vấn đề kinh tế và xã hội, đặc biệt là các vấn đề phúc lợi xã hội, như giáo dục, y tế... Giáo sư London đã lập ra một trang blog tiếng Việt có một cái tên rất ngộ là “ Xin lỗi Ông...”.
Nhờ có nhiều năm sống và làm việc ở Việt Nam, giáo sư London đã nói được tiếng Việt rất thạo và nay anh vẫn theo dõi sát tình hình Việt Nam, với sự đồng cảm gần như của một người đồng hương, vì anh cũng có những bức xúc, những suy tư, những thao thức như bất cứ người Việt nào khác về tương lai của đất nước Việt Nam.
Để chia sẻ những suy nghĩ đó, vào tháng tư năm nay, giáo sư Có lẽ giáo sư Jonathan London là người ngoại quốc đầu tiên lập trang blog bằng tiếng Việt. Kể từ khi trang blog “Xin lỗi Ông...” ra đời, tuy bận rộn với công việc giảng dạy, nghiên cứu, nhưng giáo sư Jonathan London vẫn rất siêng viết bài cho trang blog này, với những bình luận, phân tích về những sự kiện thời sự ở Việt Nam, như vụ nổ súng ở Thái Bình, hoặc về những vấn đề lúc nào cũng nổi cộm như Biển Đông.
Những bài viết chỉ trích chính quyền Việt Nam về việc hạn chế tự do thông tin trên mạng hoặc đàn áp nhân quyền dĩ nhiên là gây khó chịu cho giới lãnh đạo Việt Nam . Có lúc, giáo sư London lại đụng cả chủ đề rất dễ bị người Việt hải ngoại “ném đá” như chuyện lá cờ vàng ba sọc đỏ của Việt Nam Cộng Hòa.
Nhưng cho dù nhận được sự đồng tình hay bị đả kích, giáo sư Jonathan London vẫn không thay đổi ý định của anh là trình bày những ý kiến cá nhân, qua đó nâng cao chất lượng các tranh luận trên mạng, và từ đó có được những phân tích thật sự chính xác và khách quan về tình hình Việt Nam.
Trên trang blog “ Xin lỗi Ông”, giáo sư Joanthan London còn đăng những bài nghiên cứu, những bài báo ( bằng tiếng Anh, với phần tóm tắt bằng tiếng Việt) của anh đăng trên các tạp chí chuyên đề của quốc tế , như hai bài mới nhất “Những hứa hẹn và hiểm họa của quyền tự chủ cho bệnh viện. Cải cách bằng nghị định ở Việt Nam”đăng trên tạp chí Social Science and Medicine, hay bài “Các chế độ phúc lợi ở Trung Quốc và Việt Nam” đăng trên Tạp chí châu Á Đương đại Journal of Contemporary Asia.
Nhân dịp sang châu Âu, ngày 21/09/2013, giáo sư Jonathan London đã đến thăm đài RFI và đã dành cho ban Việt ngữ bài phỏng vấn sau đây.
RFI: Xin chào giáo sư Jonathan London.Trước hết xin anh cho biết mục đích chuyến đi châu Âu lần này là gì ?
Jonathan London: Tôi đã sang châu Âu lần này để dự hội thảo về tình hình chính trị Việt Nam tại Praha. Ngoài ra, tôi muốn tiếp xúc với cộng đồng người Việt hải ngoại đang sống và làm việc ở Đông, Trung và Tây Âu.
Gần đây tôi đã bắt đầu quan tâm về vấn đề hòa giải và cải cách ở Việt Nam , nhưng chưa tìm hiểu nhiều về vấn đề này. Lịch làm việc của tôi đã tạo điều kiện cho tôi đi sang châu Âu, Úc, Việt Nam , Mỹ... Đó là cơ hội rất tốt cho tôi tìm hiểu về vấn đề này.
RFI: “Hòa giải và cải cách” cũng là đề tài một bài viết đăng trên trang blog “ Xin lỗi Ông” của anh, một trang blog mới ra đời gần đây, những gây khá nhiều tranh luận, bởi vì anh đụng đến những chủ đề rất dễ gây tranh cãi. Nhưng trước hết, nghiên cứu về Việt Nam từ lâu, nhưng vì sao bây giờ anh quyết định lập blog này ?
Jonathan London: Từ lâu tôi đã quan tâm về Việt Nam và nghiên cứu rất nhiều về Việt Nam, nhưng trong quá trình nghiên cứu và viết cho những tạp chí khoa học xã hội, thì mình thấy là Việt Nam ít được tiếp xúc với nội dung những bài viết của tôi, nên tôi tìm một cách nào đó để chia sẻ một số ý tưởng của tôi.
Viết những bài khoa học xã hội thì có một số tiêu chuẩn, yêu cầu, chẳng hạn như ý kiến phải khách quan, ý kiến cá nhân không quan trọng. Tôi vẫn viết những bài khoa học xã hội có chất lượng cao, nhưng đồng thời cũng muốn chia sẻ một số ý tưởng, quan điểm và nhận xét của tôi đối với Việt Nam, cho nên tôi quyết định lập trang blog này.
Sau năm tháng viết blog thì tôi thấy viết blog thì rất hay, nhưng có lúc là rất mệt, nhưng nói chung việc chia sẻ những ý tuởng, nhận xét đến một số lượng độc giả rộng hơn thì cũng tốt cho tôi và tôi nghĩ là cũng có giá trị cho Việt Nam .
RFI: Anh đã nhận được những phản hồi như thế nào từ độc giả về các bài viết trên trang blog của anh?
Jonathan London: Tôi nghĩ là nếu mình thể hiện những ý tưởng với tính xây dựng thì sẽ không có vấn đề gì, dù một số bài của tôi cũng gây phản ứng mạnh từ mọi phía và tôi cũng bị tấn công từ mọi phía. Hôm thì bị xem là “phản động”, hôm thì bị xem là người “yêu chế độ”. Nhưng mục tiêu của tôi vẫn là nâng cao chất lượng của những thảo luận về chính trị xã hội ở Việt Nam và trong thời gian tới, tôi sẽ tiếp tục viết những bài nêu rõ những quan điểm của tôi về Việt Nam.
RFI : Trong những bài viết trên blog, anh thường nhắc đến « văn hóa chính trị ». Anh có nhận xét thế nào về trình độ văn hóa chính trị của người Việt Nam hiện nay?
Jonathan London : Đã có một số thay đổi nhất định về văn hóa chính trị ở Việt Nam . Từ lâu tôi đã quan tâm, nghiên cứu về tình hình xã hội ở Việt Nam . Quan điểm của tôi là: muốn có một Nhà nước hữu hiệu thì phải đề cập đến một số vấn đề như : tính minh bạch, trách nhiệm giải trình. . . Nhưng muốn như thế, thì phải có một nền văn hóa chính trị, tạo ra một không gian để người dân tiếp xúc, trao đổi, góp ý và tham gia vào nền chính trị đất nước.
Chính vì thế, tôi luôn quan tâm đến dư luận ở Việt Nam . Trong thời điểm mà Việt Nam đang phải đối phó với một số vấn đề của bộ máy chính trị, dân Việt Nam đã đứng lên và thể hiện ý tưởng chính trị của họ. Tôi nghĩ đây không phải là một chuyện xấu đâu, mà là một sự kiện hứa hẹn, bởi vì nó bao hàm là người dân Việt Nam nhận rõ những vấn đề trước mắt của đất nước và càng ngày càng lên tiếng hơn. Tôi nghĩ điều đó là tốt thôi. Nếu nó có gây ra sự căng thẳng đối với Nhà nước thì vẫn chưa xấu đâu, bởi vì muốn có một xã hội mà những nhu cầu của người dân được đáp ứng, thì dân phải có tiếng nói.
RFI : Nhưng trong thời gian gần đây chính quyền đã gia tăng kiểm soát Internet, đặc biệt là các trang mạng xã hội, với nghị định cấm các trang blog cá nhân đăng tin tổng hợp từ các báo chính thức hay các cơ quan Nhà nước. Anh nghĩ sao về những biện pháp như vậy ?
Jonathan London : Tôi nghĩ những biện pháp đó là một bước lùi, vì điều mà Việt Nam cần hiện nay không phải là kiểm soát hay đàn áp những ý tưởng của người dân, mà phải liên kết họ tham gia vào đời sống của đất nước. Cho nên, gần đây tôi cũng đã cố gắng thể hiện những quan điểm của tôi về vấn đề không gian Internet ở Việt Nam, đặc biệt đối với những người trẻ hiện nay đang đấu tranh cho một đất nước tôn trọng những nguyên tắc được ghi trong Hiến pháp Việt Nam, mà lại bị sức ép từ phía Nhà nước. Tôi đang cố gắng chia sẽ quan điểm vì sao phản ứng của Nhà nước là chưa phù hợp.
RFI: Xin chân thành cám ơn giáo sư Jonathan London.
---------------







Có như vậy kỷ cương phép nước mới được bảo đảm. TTAT xã hội và ANCT mới được yên ổn.
nếu đa nguyên đa đảng nhưng tình trạng năm bè bảy phái cha chung không ai khóc...Chỉ lo đấu đá tranh giành quyền lực thì nát bét.
Người có quyền vẫn dư thủ đoạn để tạo ra 1 web độc lập do ai đó
ngoài đảng đứng tên chủ nhiệm rồi tha hồ vẽ VOI !
Tóm lại,nếu có LHQ.đứng ra giám sát thì mới chắc ăn bác ạ !
"...Ý thức hệ, khi đóng vai trò là cây cầu bào chữa nối giữa hệ thống và cá nhân, đã bắc dọc qua cái vực thẳm nối hai bờ mục tiêu của hệ thống và mục tiêu của cuộc sống. Nó giả như là các yêu cầu của hệ thống bắt nguồn từ các yêu cầu của cuộc sống. Nó là một thế giới hình thức đang tìm cách vượt qua hiện thực.
Hệ thống hậu toàn trị đụng chạm đến con người trong mỗi bước đi, nhưng nó làm thế với cái găng tay ý thức hệ. Chính vì điều này mà cuộc sống trong hệ thống mới thấm đẫm đạo đức giả tạo và những điều dối trá như thế: nhà nước của quan liêu thì lại được gọi là chính quyền nhân dân; người lao động bị nô dịch dưới cái tên giai cấp lao động; sự thoái hóa hoàn toàn của cá nhân thì được trình bày như là sự giải phóng tột bậc; bưng bít thông tin được gọi là cung cấp thông tin cho quần chúng, sử dụng quyền lực để giật dây thì được gọi là kiểm soát công cộng về quyền lực; lạm dụng quyền lực tùy tiện thì được gọi là tôn trọng luật pháp, đè nén văn hóa thì được gọi là phát triển văn hóa; sự mở rộng ảnh hưởng đế chế thì được trình bày như thể là giúp đỡ người bị áp bức; mất tự do ngôn luận trở thành hình thức cao nhất của tự do; các kì bầu cử lố bịch trở thành hình thức dân chủ cao nhất; cấm suy nghĩ độc lập thành thế giới quan khoa học nhất; chiếm đóng quân sự trở thành giúp đỡ anh em. Vì chế độ bị nhốt chặt trong những lời dối trá của nó, nó phải xuyên tạc tất cả. Nó xuyên tạc quá khứ. Nó bóp méo hiện thực và nó bịa đặt tương lai. Nó xuyên tạc thống kê. Nó giả đò như không nắm giữ các cơ quan an ninh có quyền lực vô hạn và đốn mạt. Nó vờ vĩnh tôn trọng các quyền con người. Nó giả đò như không kết án ai. Nó làm như không sợ bất kì điều gì. Nó giả vờ như không giả vờ gì cả."...
> Nếu đọc những bài này, bác Cả Trọng mái tóc cước Ruyên Ráng nhà ta có suy nghĩ cấy chi không hè. Hay lại chê: Lý luận hắn kém ta?
1, Đảng Cộng sản Việt Nam nhanh chóng tách ra làm hai: Đảng Cộng sản và Đảng Lao động. Hai Đảng này cùng lấy chủ nghĩa Mác- Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm kim chỉ nam cho hành động, cùng nhau lấy xây dựng CNXH làm muc tiêu phấn đấu.
2, Hai đảng này không được sử dụng ngân sách làm kinh phí hoạt động. Nguồn tài chính là do đảng viên mỗi đảng đóng góp, đấy là nghĩa vụ xây dựng đảng của chính họ.
3,Cứ đến nhiêm kỳ, mỗi đảng chọn ra một ứng cử viên, tranh luận trực tiếp trên truyền hình. Thông qua cương lĩnh hành động của mỗi đảng,nhân dân sẽ trưc tiếp bầu ra vị Chủ tịch nước của mình. Vị Chủ tịch nước này có quyền và nghĩa vụ tối cao về hành pháp, có quyền chỉ định Thủ tướng để điều hành kinh tế đất nước.
4, Hai đảng này sẽ phải cố gắng lôi kéo nhân tài về phía mình. Lúc đó nhân tài sẽ được trọng dụng, công cuộc xây dựng CNXH sẽ mau chóng thành công.
Là một người dân, tôi chỉ muốn bầu Chủ tịch nước bằng lá phiếu có lựa chọn của mình. Khi đó, nền dân chủ của ta chắc chắn sẽ gấp vạn lần nền dân chủ Mỹ.
- Phải có những gương mặt mới và đủ uy tín trong xã hội và nhân dân , chứ mấy ông đương chức mặt dày - ai tin .
- Trước nay đã có mấy đảng rồi , hoàn thành công cuộc thống nhất đất nước xong , tặng cho cái bằng khen , huân chương , rồi mời câc bác .......về nghỉ . Bây giờ lại cũng mấy bố CS ấy tách ra ,mấy bữa thấy xêm xêm lại nhập vào , ui chà mệt lắm đó , liệu dân còn tin nổi không --> khó đấy dân mình bây giờ khôn hơn rồi .
- cứ nhìn vào cương lĩnh mà thấy có đường lối phát triển và xây dựng CNXH là dân ớn lắm rồi không theo đâu dù là đảng giời đi chăng nữa .
- Tóm lại phải có một đảng mới có cương lĩnh mới , cạnh tranh lành mạnh và tồn tại song song với ĐCS mới mong dân tin , dân theo .
— Sự kiểm soát, cạnh tranh (như thi đua) với nhau trong cuộc sống - trong các mối quan hệ xã hội là cần thiết. Cũng không việc gì phải quá kiêng kỵ hoặc lo trong xã hội có vài-ba đảng cùng tồn tại, song hành lãnh đạo, quản lý, điều hành XH, kiểm soát,lẫn nhau. Độc đảng thì cũng dễ sinh chủ quan, sinh chuyên quyền, đọc đoán. Độc đảng mà tốt. mạnh, uy tín dược mài, khó lắm! Trong lịch sử loài người, rất hiếm.
... Thực ra, VN từ lâu cùng đã có ‘mô hình’ quản lý, kiểm soát lẫn nhau để tránh …làm bậy!, Trong quân đội ta đã áp dung kiểu (gần như) “tam quyền phân lập” – kiêm tra, quan sát, kiểm soát lẫn nhau,…Đó là quy định đi ra ngoài doanh trại it nhất phải có 3 người lính cùng đi (ngoại trừ trường hợp được coi là đặc biêt), rồi “Tổ ta là tổ Tam Tam – (3 người) / Nhìn nhau, không để thằng làm thằng chơi. / . Bởi đi chơi ra ngoài doanh trại cũng phải nhin fnhau mà giữ quân phong quân kỷ, Ít khi người chỉ huy cho một anh lính ra ngoài doanh trai một mình, rồi /được toàn quyền, muốn tự tung tự tác làm gì cũng dược, không ai biết, thì vi pham kỷ luật dẽ xảy ra.
Còn nay vận dụng kiểu ‘Tam nhân kiềm tỏa’ (kiểm soát lẫn nhau) như quy định điều lệnh kỷ luật quân đội vận dụng ra ngoài xã hội (tuy biện pháp đơn giản vậy) vào lãnh đạo, quản lý xã hội thế nào còn do….những ‘thượng cấp’, tâm-tầm, động cơ sống của ….những cái đầu….! (BVB)
Đảng ta là đảng cầm quyền
Hai M chỉ biết có tiền và Em!
Chào!
Các còm sỹ thật tuyệt
Vậy có thơ rằng:
Trang chủ thì thật tuyệt vời
Các còm cứng cựa hơn mười lề quan
Phân tích ,bình luận đàng hoàng
Cái sai ,cái đúng ,rõ ràng ,phân minh
Lời ngay ,tha thiết,chân tình
Tổ Tiên ắt thấu nghĩa,tình cháu con
Kính chúc Đại tá ,khỏe!
Nước nào chẳng có luật pháp. Phạm pháp, vào tù là đương nhiên, kêu gì nữa.
Sẽ chẳng có gì phải bàn cãi nếu luật pháp, Hiến pháp được xây dựng từ xã hội dân sự, mọi người dân đều có quyền góp ý, xây dựng, làm ra luật từ lá phiếu của mình.
Luật pháp ở VN do ai đưa ra ? - đã quá rõ - Người Dân vẫn chưa tâm phục, khẩu phục với hệ thống luật pháp của mình mặc dù nó vẫn nhân danh Nhân dân.
Vấn đề của mọi vấn đề chính là VN phải có xã hội dân sự. Đòi hỏi này có chính đáng không ? - có. Có khả thi không ? - không.
Nhưng nếu không giải quyết vấn đề này, người VN sẽ phải tự nhận mình là tù nhân. Đảng lãnh đạo sẽ phải tự nhận mình chính là cai tù của cái nhà tù lớn này. Luật nhà tù chính là các NQ của đảng. Luật pháp, hiến pháp cứ phải theo đó mà ban hành.
Yêu mến chế độ này, chắc chỉ có mấy vị ăn lộc đảng, theo đảng đến cùng. Nhà tù cũng được,làm cai tù còn hơn làm tù, sướng chán. Họ đâu nghĩ coi tù thì cũng như đi tù.
Năm 54, năm 75 đã có hai làn sóng ra đi. Đến giờ, ai có điều kiện, có thời cơ vẫn ra đi. Có nước nào mà sau giải phóng, có độc lập, thống nhất mà Dân bỏ của chạy lấy người đông như vậy ? Họ đâu dị ứng với quê cha đất Tổ. chỉ vì họ không muốn phải sống trong tù. Dù cái nhà tù đó có lộng lẫy như lâu đài đi nữa. Cái họ cần chính là một xã hội dân sự, cuộc sống ở đó mới thực sự là cuộc sống, đáng sống.
Vấn đề là vấn đề từ dân không được xem trọng và giải quyết xuề xòa theo kiểu dễ dãi cho chính quyền. Vì vậy mà cần xã hội dân sự khi chính phủ thì không gần dân, luật pháp thì không chế tài được chính phủ. Quá nhiều lí do để cải tổ.
Nhất định phải như vậy!
Và:
Chỉ có thể như vậy!
Xin nhiệt liệt chào mừng sự ra đời của DIỄN ĐÀN XÃ HỘI DÂN SỰ.
Từ nay "lòng dân" đã có một tiếng nói ("chính danh" và "chính chủ" xét trên mọi khía cạnh) bênh vực, giới cầm quyền tham lam, bất tài và lười nhác, vì vậy, không thể tự tung tự tác một mình một chợ.
Gập ghềnh, chông gai là con đường phía trước nhưng cơ hội thực thi dân chủ, cơ hội chấn hưng Đất Nước đã được mở ra.
Xin kính chúc Các Vị sáng lập mạnh khỏe và DIỄN ĐÀN sẽ đáp ứng được nguyện vọng của nhân dân.
Là người dân bình thường tôi thấy sự quy chụp bất đổng là do thế lực thù địch, là phản động...Chẳng qua là bí quá nên đành trốn tránh trách nhiệm mà nói bừa, nó hoàn toàn không có tính thuyết phục.
-Bất đồng chứng kiến có thể xẩy ra mọi nơi: Giữa vợ và chồng, giữa cha và con, giữa thày với trò, giữa bạn bè hay đồng nghiệp với nhau, điều ấy không có nghĩa là phản động.
-Lấy thí dụ như Hội nghị TW VII, Bộ chính trị thống nhất giới thiệu 2 ông Nguyễn Bá Thanh và Vương Đình Huệ để BCHTƯ bầu vào Bộ chính trị, nhưng 2 ông đều không trúng. Như vậy BCT và BCHTƯ là không đồng chứng kiến trong việc tiến cử 2 ông này, hay tức là bất đồng chứng kiến. VẬY BẤT ĐỒNG KHÔNG BAO GIỜ LÀ PHẢN ĐỘNG CẢ, VIỆC CHỤP MŨ CHO BẤT ĐỒNG LÀ PHẢN ĐỘNG LÀ LỐI TƯ DUY THIẾU TRÁCH NHIỆN VÀ NÉ TRÁNH SỰ THẬT MÀ THÔI. mà khi đã né tránh sự thật thì đi liền sự biện bác, sự giả dối kéo dài thì rất nguy hiểm vì làm cho hệ thống suy yếu.
- Khi Đảng và nhà nước chưa thừa nhân tệ nạn tham nhũng (trước đây hàng chục năm) mà nhân dân hay dư luận nêu ra, thì những người đi đầu chống tham nhũng, phanh phui tham nhũng bị cho là phản động nói xấu chế độ. Giá như lúc đó đừng cho là phản động nói xấu, đừng trốn tránh trách nhiệm, diệt trừ tham nhũng khi nó còn ít thì tệ nạn tham nhũng đâu có đến mức phát triển rộng khắp như bây giờ. Còn bây giừ nạn tham nhũng ở mọi chỗ nọi nơi có nguy cơ làm ảnh hưởng đến sự tồn vong của Đảng và thể chế là gì ?
Dem tuoi xuan dang hien cho nuoc nha
Ly tuong ay nay dan bi phan boi
Khi xe chieu moi giat minh cay dang
Nhin quanh ta toan lu co hoi ma dau.