Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

HẾT BUỒN LẠI CHÁN !


                                                              * MINH TÂM 
"Nỗi buồn như mắt cá
Chẳng bao giờ chớp mi"

NẶNG - NHẸ
/Cảm tác về hai vụ án…/
Nặng kia như núi đá
Nhẹ đây tựa bông hồng
Giữa hai chiều nặng - nhẹ
Oằn một đòn gánh cong
Ồ, hóa ra người gánh
Chẳng cất nổi chân mình
Cứ thế trồng cây chuối
... Nhìn, ngẫm mà phát kinh.
Qua hai chiều nặng - nhẹ
Còn đọng lại điều gì ?
"Nỗi buồn như mắt cá
Chẳng bao giờ chớp mi"

Hi... hi...

NÓI XẤU
/Cảm tác nhân đọc một bài báo/.
Muốn người ta không nói xấu
Thì mình đừng xấu, thế thôi
Đã xấu lại còn che giấu
Không nói, xấu cũng lộ rồi
Khi bị người đời nói xấu
Là họ muốn mình tốt lên
... Vậy có chi mà sợ hãi
Rồi tức, nổi khùng nổi điên.
Một khi mà mình đã tốt
Mặc ai tìm bọ bới bèo
Ta cứ đàng hoàng minh bạch
Nhân tình ngả mũ đi theo...



NÓI – KHÔNG NÓI

Có những điều muốn nói
Lại không được nói ra
Đọng lại như trái núi
Làm nặng cả sơn hà.
Những điều không muốn nói
Lại phải nói thật hay
Thành ngôn từ lấp lánh
Vút lên cùng gió mây.
... Thôi, nói bằng im lặng
Cứ như phỗng đang thiền
Giữa ồn ào chợ búa
Sẽ thấy mình lên tiên.


HIẾP PHÁP
/Sao lại biến HIẾN thành HIẾP thế, hả giời?/
HIẾN PHÁP thành HIẾP PHÁP
Hàng chục báo bị nhầm
Khổ cho bản Dự thảo
Tự nhiên có mùi DÂM
Nào chỉ một TIỀN PHONG
Hàng chục tờ như thế
Toàn các bà, các ông
... Mà ham vui đáo để.
Phải do lỗi kỹ thuật
Người đánh máy vô tình
Nhìn lại trên bàn phím
Nhầm sao được, hả mình?
Gần cuối tuần mệt mỏi
Tự nhiên có niềm vui
HIẾN PHÁP thành HIẾP PHÁP
Cũng bớt chút ngậm ngùi !
Vui hỉ...


THẾ THÁI NHÂN TÌNH
/Nghĩ chuyện nhân tình thế thái, 
tức cảnh viết mấy câu/.

Lặng ngồi nhả những lông bông
Nhấp ly trà nóng thổi cong vỉa hè
Với tay nhặt mấy câu vè
Cợt đùa cả chục lão nghè phát kinh
Người đời giờ khoái tâm linh
Miệng Nam mô, bụng chằn tinh, gớm à
Chật đường rặt những hồn ma
... Khua chiêng gõ mõ, đập va bóng người
Nghĩ thương mấy kẻ xu thời
Tư duy chín bỏ làm mười, trổ hoa
Sáng lân, chiều lết, tối la
Giọng khàn vẫn khoái ê a một điều
chán thật !!!


CHÁN 
Tự dưng mình thấy chán mình
Chán cho thế thái nhân tình hôm nay
Chán đây tích đã bao ngày
Ních cho một bụng căng đầy…
Chán ơi !
Chắp tay vái hỏi ông giời
Bao giờ hết chán cho tôi nhẹ lòng?
Trời cười : - Đừng có viển vông
Mày mà hết chán thì ông…
Chết liền !
T.p HCM, 4-2013
Luật sư N.T.T
[ Liên đoàn Luật sư Việt Nam ]
-------------------

CHÚNG TA BUỘC PHẢI "CẮN BÚT"



* Gs.Ts NGUYỄN TRƯỜNG TIẾN
            BVB - Những kẻ sĩ, nông dân và người lính biết càng nhiều, sẽ càng buồn nhiều. Hôm nay tôi được các phóng viên hỏi vì sao có nhiều công trình bị hư hỏng, nhiều công trình bị lún nứt và phải chờ lún.
                   Tôi có nói rằng do các kỹ sư, các nhà quản lý lãnh đạo thiếu đạo đức nghề nghiệp, thiếu kiến thức, thiếu kỹ năng, thiếu cái sự BIẾT và NGỘ. Mọi việc làm của họ (đối với các công trình như thế) là vì đồng tiền, không hề vì trách nhiệm. Họ đang gieo nhân quả xấu. Gieo gió sẽ gặp bão. Sống xấu xa, chết làm ma vật vờ hồn phách…
            Vào bệnh viện có biển nào đề “Bệnh nhân chờ chết” đâu? Sao lại có con đường, công trình, đập nước phải chờ chết??

Gs.Ts Nguyễn Trường Tiến
           Nhiều nhà khoa học, kỹ thuật, công nghệ, chuyên gia giỏi, chỉ được đến ‘khám nghiệm tử thi, mổ pháp y’ khi công trình đang chờ chết hoặc đã chết. Những người kỹ sư chuyên nghiệp đều phải dừng bước trước các kỹ sư và nhà quản lý không chuyên nghiệp, hoặc kỹ sư rởm.
          Chúng ta cứ phân đấu có trên 20.000 TS giấy, lại không cần 20.000 kỹ sư chuyên nghiệp. Giá thành công trình của Việt Nam cao gấp 2-3 lần giá quốc tế.
          Thực trạng đó bộc lộ rõ cái “mục tiêu phấn đấu”, những “tiêu chí” đặt ra đều vì các loại lợi ích nhóm và không thể kiểm soát được. Chúng ta thiểu hẳn các tiêu chuẩn, thiểu cả luật về kỹ sư chuyên nghiệp theo thông lệ quốc tế. Những con người không đạt tiêu chuẩn, làm sao tạo nên các công trình đạt tiêu chuẩn? Nhưng cái ‘trình độ, năng lực’ và cả kinh nghiệm giỏi nhất của họ là chạy mánh đánh quả, là đi dùi để nhảy vào các công trình đầu tư nhiều tiền của nhà nước, những công trình trọng điểm, “nặng Đô”. Điều này ai cũng biết.
         Những người không biết, lại lãnh đạo những người biết. Những người biết bị những người không biết sai khiến. Những người đi sai khiến bị đồng tiền sai khiến… Sự giả dối tràn lan, cáí xấu thắng cái tốt, cái dốt thắng cái giỏi, mỡ ôi quý hơn miếng nạc, cái ác thắng cái thiện, đồng tiền luôn luôn ngự trị thế ‘thượng phong’ mọi chỗ, mọi ngõ ngách. “Gà cùng một mẹ cứ đá nhau". Tổ tiên, Tổ Tông, những anh linh của Phật, Thánh, Thần, Mẫu đều buồn lắm. Và rồi các đấng siêu hình cao vời ấy cũng buồn, bất lực, cũng đành …ngoảnh mặt quay đi! Không phải chỉ người đang sống buồn và bất lực đâu.
        Nguyên nhân của sự buồn và cả bó tay là do không biết nguyên nhân? Chắc chắn không phải ? Phải chăng xem cái gôc, cái căn nguyên dẫn đến hệ lụy của hệ tư tưởng sai, sự lựa chọn Đạo Đức và Đường Đi sai. Họ cứ việc tùy tiện, hoặc cố tình, ra một đề toán thiếu hẳn các yếu tố, các cơ sở khoa học, thiếu các công thức từ trong bản chất lý luận, và thiếu cả những điều kiện cho phép rồi bắt cả thiên hạ trần thân phải giải, phải tìm ra nghiệm số. Người ra đề và người có quyền "bắt làm toán" đều không hiểu gì về toán học. Nhưng họ lại đầy quyền lực để nêu lên các ẩn số, X,Y,Z.., kể cả các bất phương trình. Cuối cùng suốt mấy chục năm trời, cả xã hội đành “cắn bút”. Vì vậy đã lựa chọn sai người lãnh đạo, nhà quản lý và người có quyền lực thì hậu họa khôn lường!
         Buồn, bất lực thế, nhưng rồi chúng ta vần có thể tìm (nơi đâu đó) những việc cụ thể, có ý nghĩa cho cộng đồng, mang lại các giá trị, có thể kiểm soát được, để mà “túc tắc làm”. Phải chăng, thôi đành, tự cầm lòng để đừng buồn, khi vẫn có việc mang lại niềm vui?.
N.T.T
(Chủ tịch Hội Cơ học và Địa kỹ thuật Việt Nam)
/BVB nhận bài từ EMail
của Gs.Ts Nguyễn Trường Tiến/
--------------
... <Prof. Dr. Nguyen Truong Tien.
Vice President of VACC.
President of AA Consulting Corporation (AA-Corp)
President of Vietnamese Society for Soil Mechanics and Geotechnical Engineering (VSSMGE).....
And Vietnamese Geotechnical Institute (VGI)...>
*****

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Hịch tướng sĩ 2013



* Khuyết danh
Ta cùng các ngươi sinh ra phải thời bao cấp, lớn lên gặp buổi thị trường.
Trông thấy:
Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
Nhật đưa rô bốt na nô vào thám hiểm lòng người Pháp
Anh dùng công nghệ gen chế ra cừu nhân tạo…


Thật khác nào:
Đem cổ tích biến thành hiện thực
Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!
Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa.
Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ,
mà vẫn chỉ hơn Lào, hao hao Băng la đét.
Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.
Các ngươi ở cùng ta,
Học vị đã cao, học hàm không thấp
Ăn thì chọn cá nước, chim trời
Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến
Chức nhỏ thì ta… quy hoạch
Lương ít thì có lộc nhiều.
Đi bộ A tít, Cam ry
Hàng không Elai, Xi pic.
Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận
Lúc tiệc tùng thì cùng nhau “dô dô”.
Lại còn đãi sỹ chiêu hiền
Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít.
Lại còn chính sách khuyến khoa Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng.
Thật là so với:
Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị đãi Khổng Minh, Buổi hiện đại bên Nga, Pu tin dùng Mét vê đép, Ta nào có kém gì?
Thế mà, nay các ngươi:
Nhìn khoa học chậm tiến mà không biết lo
Thấy công nghệ thụt lùi mà không biết thẹn
Giáo sư ư? Biết “Thần đèn” chuyển nhà mà chẳng chạnh lòng
Tiến sỹ a? Nghe “Hai lúa” chế tạo máy bay sao không tự ái?
                                                                                                                     Có người lấy nhậu nhẹt làm vui
Có kẻ lấy bạc cờ làm thích
Ham mát xa giống nghiện “u ét đê”
Ghét ngoại ngữ như chán phòng thí nghiệm
Chỉ lo kiếm dự án để mánh mánh mung mung
Không thích chọn đề tài mà nghiên nghiên cứu cứu
Ra nước ngoài toàn muốn đi chơi
Vào hội thảo chỉ lo ngủ gật
Bệnh háo danh lây tựa vi rút com pu tơ
Dịch thành tích nhiễm như cúm gà H5N1
Mua bằng giả để tiến sỹ, tiến sy
Đạo văn người mà giáo sư, giáo sãi.
Thử hỏi học hành như rứa, bằng cấp như rứa, thì mần răng hiểu được chuyện na niếc na nô?
Lại còn nhân cách đến vậy, đạo đức đến vậy, thì có ham gì bút bút nghiên nghiên.
Cho nên:
“Tạp chí hay” mà bán chẳng ai mua “Công nghệ tốt” mà không người áp dụng.
Đề tài đóng gáy cứng, chữ vàng, mọt kêu trong tủ sắt
Mô hình xây tường gạch, biển xanh, chó ị giữa đồng hoang.
Hội nhập chi, mà ngoại ngữ khi điếc, khi câm?
Toàn cầu chi, mà kiến thức khi mờ, khi tỏ?
Hiện đại hóa ư? vẫn bám đít con trâu
Công nghiệp hóa ư? toàn bán thô khoáng sản
Biển bạc ở đâu, để Vi na shin nổi nổi chìm chìm, lưỡi bò liếm liếm
Rừng vàng ở đâu, khi bô xít đen đen đỏ đỏ
Thật là: Dân gần trăm triệu ai người lớn Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con”!
Nay nước ta:
Đổi mới đã lâu, hội nhập đã sâu
Nội lực cũng nhiều, đầu tư cũng mạnh
Khu vực có hòa bình, nước ta càng ổn định
Nhân tâm giàu nhiệt huyết, pháp luật rộng hành lang
Thách thức không ít, nhưng cơ hội là vàng!
Chỉ e:
Bệnh háo danh không mua nổi trí khôn
Dịch thành tích chẳng làm nên thương hiệu.
Giỏi mánh mung không lừa nổi đối tác nước ngoài
Tài cờ bạc không địch nổi hắc cơ quốc tế.
Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư
Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ.
Hỡi ôi,
Biển bạc rừng vàng, mà nghìn năm vẫn mang ách đói nghèo
Tài giỏi thông minh, mà vạn kiếp chưa thoát vòng lạc hậu.
Nay ta bảo thật các ngươi:
Nên lấy việc đặt mồi lửa dưới ngòi pháo làm nguy
Nên lấy điều để nghìn cân treo sợi tóc làm sợ
Phải xem đói nghèo là nỗi nhục quốc gia
Phải lấy lạc hậu là nỗi đau thời đại
Mà lo học tập chuyên môn
Mà lo luyện rèn nhân cách
Xê mi na khách đến như mưa
Vào thư viện người đông như hội
Già mẫu mực phanh thây Gan ruột, Tôn Thất Tùng chẳng phải là to
Trẻ xông pha mổ thịt Bổ đề, Ngô Bảo Châu chỉ là chuyện nhỏ
Được thế thì:
Kiếm giải thưởng “Phiu” cũng chẳng khó gì
Đoạt Nô ben không là chuyện lạ
Không chỉ các ngươi mở mặt mở mày, lên Lơ xút, xuống Rôn roi
Mà dân ta cũng hưng sản, hưng tâm, vào Vi la, ra Rì sọt.
Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu
Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng,
Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí,
Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm.
Chẳng những tên tuổi ta không hề mai một,
Mà thương hiệu các ngươi cũng sử sách lưu truyền.
Trí tuệ Việt Nam thành danh, thành tiếng
Đất nước Việt Nam hóa hổ, hóa rồng
Lúc bấy giờ các ngươi không muốn nhận huân chương, phỏng có được không?
Nay ta chọn lọc tinh hoa bốn biển năm châu hợp thành một tuyển, gọi là Chiến lược
Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này theo lời ta dạy bảo thì suốt đời là nhà khoa học chính danh.
Nhược bằng không tu thân tích trí, trái lời ta khuyên răn thì muôn kiếp là phường phàm phu tục tử.
Vì:
Lạc hậu, đói nghèo với ta là kẻ thù không đội trời chung
Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn trừ hung, không lo rửa nhục
Giữ một ngọn cỏ, cành cây, giọt nước của giang sơn cũng làm ta quên ăn mất ngủ
Mà các ngươi cứ điềm nhiên lo tranh quyền đoạt lợi
Chẳng khác nào quay mũi giáo mà đầu hàng, giơ tay không mà thua giặc.
Nếu vậy rồi đây không biết dân Việt ta đi về đâu nữa, ta cùng các ngươi há còn mặt mũi nào đứng trong trời đất này nữa?
Trí thức là nguyên khí quốc gia Cho nên ta mới thảo Hịch này Xa gần nghiên cứu Trên dưới đều theo!
(Nguồn:  trannhuong < Sưu tầm trên Internet>)




-------------------

LÁNG GIỀNG ĐIỂM TIN - Thứ Sáu - 12/4/2013

1 - Ba Sàm 

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT
<- CÂU LẠC BỘ BÓNG ĐÁ NO-U GIAO HỮU TỐI 09/04/2013 (blog Thành). - LỜI RU GỬI SÓNG (Bùi Văn Bồng). - Trường Sa và ký ức không thể lãng quên (NĐT). - Trường Sa luôn ở trong tôi! (QĐND).
- Tưởng niệm chiến sĩ hải quân hi sinh trên thềm lục địa phía nam (ND). - Đại lễ cầu siêu tri ân các liệt sĩ tại Cao Bằng (QĐND). Chuyện gì đây khi liên tiếp có hai sự kiện này và được đưa lên 2 tờ báo số một về “kiên định lập trường” trung thành với … “thế lực thù địch” … phương Bằc? Có điều lạ là “Đại lễ cầu siêu” thì không được đưa tin chính thức, mà tin này là tin về “đoàn kiều bào” tham dự lễ, nên chẳng thấy hình ảnh một buổi lễ của Nhà Phật đâu, chỉ thấy các ông bà cộng sản vô thần đứng ám trước mấy bức tượng Phật.
- Bộ trưởng quốc phòng thăm cảnh sát biển (BBC).
- Không thể ra được một tuyên bố chung về Biển Đông; - ASEAN, TQ sẽ có cuộc gặp đặc biệt bàn về Biển Đông; - Biển Đông vẫn là trọng tâm của ASEAN trong 2013 (TTXVN). - Mỹ ủng hộ ASEAN trong vấn đề Biển Đông (CAND).
(đọc tiếp…)
-------------------

2 - quechoa (NQL)
Cập nhật liên tục trong ngày:
Thông báo: Blog Bùi Văn Bồng bị đánh sập, nay thay nhà mới:http://bongbvt.blogspot.com/
Không thể dùng mãi nguồn lực của dân để cứu doanh nghiệp nhà nước, chuyên gia kinh tế Võ Đại Lược khép lại hai ngày thảo luận sôi nổi về một năm tái cơ cấu nền kinh tế vừa được Ủy ban Kinh tế Quốc hội tổ chức, bằng nhận định như vậy...
Ngày 12/04/2013, Hoa Kỳ và Việt Namsẽ mở lại đối thoại về tình hình nhân quyền ở Việt Nam bị gián đoạn từ tháng 12/2012. Phái đoàn Mỹ do trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách nhân quyền Daniel Baer đã đến Hà Nội từ ngày 10/04/2013 trong bối cảnh Việt Nam bị lên án gia tăng trấn áp trong nước...
--------------------
3 - trannhuong.com

Trang chủ » Bầu bạn góp cổ phần
Ngày
Tiêu đề
Tác giả
Lượt xem
4/12/2013
Vũ Ngọc Tiến:
17
4/11/2013
Khuyết danh
18
4/11/2013
Nguyễn Quang
6
4/11/2013
Vi Thùy Linh
7
4/11/2013
Hà Văn Thùy
13
4/11/2013
Lãng Ma
57
4/11/2013
Hoàng Long
68
4/11/2013
Nguyễn Khắc Kình
179
 Đọc tiếp =>
---------------------

DÂN Ý, DÂN NGUYỆN VỚI HIẾN PHÁP



* VŨ LINH
           Từ trước đây vài tháng, tôi đã đọc bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp trên các trang báo mạng, nay lại nhận được bản dự thảo có in bản Hiến pháp 1992 và bản Dự thảo mới do Sở Tư pháp Hà Nội phát hành. Đây là bản Dự thảo gửi rộng rãi đến từng hộ dân để lấy ý kiến góp ý của nhân dân. Qua việc này, tôi thấy chính quyền cũng tỏ ra khá là chu đáo và thể hiện “tôn trọng dân”, “xin ý kiến nhân dân đóng góp”. Nhưng thực sự quần chúng phân vân. Vì gần đây qua truyền hình, tôi thấy TBT Nguyễn Phú Trọng quy cho những người góp ý kiến, có những ý kiến riêng, khác với nội dung dự thảo Hiến pháp là thoái hóa, biến chất, có vẻ như muốn “ xử lý “ họ.
              Tôi thiết nghĩ, khi đã gọi là “dự thảo” thì còn được bàn, còn cần phải bàn để có một bản hiến pháp hoàn chỉnh, đầy đủ, trước hết đạt được yêu cầu dân chủ toàn xã hội. Bản Hiến pháp (sử đổi) cần phải đảm bảo sự toàn vẹn lãnh thổ và phát triển bền vững của đất nước, mang lại tự do hạnh phúc cho các thế hệ hiện tại và tương lai. Hiến pháp phải thể hiện chế độ chính trị rõ nét, rõ ràng, như chế độ của ta – là Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ”- chứ không phải đảng lãnh đạo là có quyền trùm lên tất cả, mờ nhạt vai trò quản lý của Nhà nước và nguy nhất là mất quyền làm chủ của nhân dân.
 
Tác giả Vũ Linh, nguyên CBGD
Đại học Bách Khoa – Hà Nội

Quốc hội và Bộ Chính trị vừa mới yêu cầu nhân dân góp ý kiến, nhưng khi người dân nói đôi điều khác lạ (theo dân ý, dân nguyện, theo thực tế xã hội) thì lại bị qui kết là suy thoái, thoái hóa chính trị tư tưởng, là biểu hiện biến chất, thậm chí có ý “phản dộng”, hoặc đòi “xử lý” họ..Như vậy quả là tiền hậu bất nhất, nếu gọi như thế là “lá mặt lá trái” liệu có quá lắm không? … Tôi cũng sợ. Nhưng nay HĐND và UBND thành phố Hà Nội đã có yêu cầu góp ý kiến, là công dân chắc chúng tôi sẽ không bị chụp mũ hoặc bị xử lý nếu thành tâm nói thật ý kiến của mình (!?)
Sau khi đọc bản Dự thảo hiến pháp mới, tôi thấy còn có nhiều điều không ổn. Sau đó tôi có biết về bản Kiến nghị Sửa đổi HP của 72 nhân sĩ trí thức – xin được gọi tắt là bản Kiến nghị 72 –. Tôi thấy đó là bản kiến nghị tốt, muốn xây dựng một chế độ xã hội thực sự dân chủ, công bằng, văn minh và tôi đã đồng tình ký vào bản kiến nghị đó. Ở đây tôi chỉ muốn xin được nói rõ hơn về 3 điều.
1- Về chương I, điều 4 (sửa đổi, bổ sung)
Trong quá khứ Đảng Lao động Việt Nam (sau đổi tên thành Đảng Cộng sản Việt Nam) luôn hành động vì độc lập dân tộc, vì lợi ích của nhân dân. Mọi tổ chức Đảng, mọi đảng viên tận tụy vì dân, vì nước, không sợ gian khổ, hy sinh. Dân tin yêu Đảng, làm theo lời kêu gọi của Đảng, thực hiện thắng lợi các chỉ thị của Đảng, hy sinh cả tính mạng để bảo vệ Đảng, bảo vệ các đảng viên của Đảng. Khi đó Đảng lãnh đạo tuyệt đối, dân tin Đảng tuyệt đối mà không cần ai phải ghi vào Hiến pháp. Bây giờ chúng tôi đề xuất những góp ý này cũng với mục đích nhằm xây dựng đảng trong sạch, lành mạnh hơn, lấy lại uy tín – niềm tin đã mất và mong sẽ uy tín hơn trước đây. Nếu mà được như thế, chúng tôi vẫn sẵn sàng chấp hành và góp phần mọi nghị quyết của Đảng cho đến thành công, chắc không phải vì biến chất, thoái hóa ! Hãy làm cho nhân dan tin tưởng ở đảng, yêu đảng, đừng làm cho người dân ngày càng sợ đảng, sợ chính quyền, phải cảnh giác, dè chừng, nem nép với công an!
Thực tế hiện nay là chỉ đảng viên mới được giữ các cương vị công quyền trong bộ máy nhà nước. Không phải đảng viên thì dù giỏi đến đâu, tốt đến mấy, một lòng cồng hiến, hy sinh vì dân vì nước cũng không bao giờ được giữ những cương vị xứng đáng, có lợi cho dân. Có chức, có quyền sẽ thuận lợi cho việc thao túng những gì có lợi cho cá nhân. Muốn có chức quyền thì phải vào Đảng. Vì vậy tôi đã thấy nhiều người vụ lợi đã tỏ ra “tích cực phấn đấu” cho bằng được để vào Đảng. Nhưng oái oăm thay, động cơ vào đảng của họ không “vì dân vì nước” như họ cam kết, hứa hẹn trong đơn, trông lời tuyên thệ khi được kết nạp, mà khi đã “vào đảng” họ leo dần lên cao, có quyền và thả sức tham nhũng. Thế mà, khẩu hiệu vẫn đỏ chót: “Suốt đời hy sinh phấn đấu cho ý tưởng cộng sản”!
Tệ tham nhũng trở thành quốc nạn. Những người phạm tội tham nhũng lớn nhất, kinh khủng nhất lại là những đảng viên có chức có quyền cao, làm mất uy tín của Đảng. Vì thế tôi thấy trong chương I, điều 4, khoản 1 của Dự thảo không ổn.
Đảng Cộng sản Việt nam tuyệt đối trung thành với nhân dân lao động và dân tộc Việt nam, xây dựng đất nước phồn vinh, nhân dân được no ấm, hạnh phúc, tự do, sẽ được nhân dân tin yêu, tôn làm người lãnh đạo duy nhất mà không cần phải ghi điều 4 vào hiến pháp. Ngược lại, nếu cứ để xảy ra các vụ thất thoát như Vinashin, Vinaline, các vụ làm sai luật như vụ Đồ Sơn, Tiên lãng …, như "một bộ phạn không nhỏ có chức có quyền suy thoái, biến chất, tham nhũng" hiện nay làm sao có thể gọi là "những tấm gương" mà chỉ làm đau lòng dân thì dù có ghi điểu 4 vào hiến pháp cả trăm lần cũng không làm cho dân cảm thấy yên lòng.

2- Về chương III, điều 58 (sửa đổi, bổ sung Điều 18):
Đất đai là nguồn tài nguyên đặc biệt của quốc gia, nguồn lực phát triển đất nước, là tài sản lâu đời của công dân. Công dân phải khai thác tài sản này để sinh sống và đóng góp vào nền kinh tế chung của cả nước. Nhà nước tổ chức, tạo điều kiện cho công dân khai thác có hiệu quả tài sản này và thu thuế từ những kết quả khai thác đó của công dân.
Việc nhà nước coi đất đai là tài sản của nhà nước, do nhà nước sở hữu, công dân chỉ được thuê đất của chính mình để sử dụng dưới quyền điều hành của nhà nước đã dẫn đến việc chiếm đoạt đất sản xuất của nông dân chuyển cho những tập đoàn tư nhân, nông dân bị bần cùng hóa, bất công xã hội trầm trọng. Nó đã tạo tiền đề cho rất nhiều vụ án oan sai cho dân, làm béo các tập đoàn tư nhân, gây bất ổn xã hội, trái với chủ trương của Đàng là làm cho dân ấm no hạnh phúc, người cày có ruộng..
Tôi đề nghị bỏ điều 58.
3- Về chương IV, điều 70 (sửa đổi, bổ sung Điêu 45):
Tôi sợ rằng điều 70 dự thảo lần này trái với cương lĩnh của Đảng Lao động Việt Nam (nay là Đảng Cộng sản Việt Nam ).
Điều 70 dự thảo coi lực lượng vũ trang phải (trước hết) tuyệt đối trung thành với Đảng, (rồi mới ) trung thành với Tổ quốc, với nhân dân là ngược đạo lý. Làm sao Đảng lại có thể đứng trên Tố quốc, trên Nhân dân (!?) để bắt người ta phải bảo vệ Đảng trước khi bảo vệ cha mẹ, anh em họ hàng, trước khi bảo vệ cái mảnh đất cắm dùi của họ khi có lâm nguy!. Đặt Đảng trên Tổ quốc, trên nhân dân là bất hiếu với dân với nước !
Nhân dân trước đây tin yêu Đảng, chăm lo nuôi dưỡng, bảo vệ Đảng. Không có dân làm sao có Đảng (!?), không có dân làm sao Đảng ta đi được từ thắng lợi này đến thắng lợi khác trong hơn nửa thế kỷ qua (?). Dân có vững mạnh thì Đảng mới phát triển. Lực lượng vũ trang là con em nhân dân, trước hết phải trung thành với Tổ quốc, với Nhân dân! Tôi đề nghị điều 70 trong chương IV dự thảo nên viết lại như sau :
Điều 70 : Lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, với nhân dân; bảo vệ độc lập, chủ quyền thống nhất toàn ven lãnh thổ của Tổ quốc, bảo vệ an ninh quốc gia và trật tự, an toàn xã hội ( dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sàn Việt Nam ).
…        Trên đây là những suy nghĩ mang tính xây dựng tôi gửi đến HĐND, UBND thành phố Hà Nội để tham khảo. Mong được hiểu đây là ý kiến góp ý chân thành, xây dựng, đừng ai cho là suy thoái và quy kết này kia, hoặc đòi “xử lý’! Ôi, trên đời đau đầu nhất, phức tạp nhất, lẫn lộn thật – giả nhất, quái ác nhât và cũng dễ bị “ăn đòn” nhất là đụng đến vấn đề “chính trị”!
V.L
-------------------

NGANG TÀNG



* BÙI VĂN BỒNG
Không yêu mà bảo rằng yêu
Ngang tàng đem thả cánh diều ngọn tre
Nghe rồi lại bảo không nghe
Ngang tàng đòi nhốt tiếng ve nồi đồng
Chơi ngông lại bảo không ngông
Ngang tàng đổ đá lấn sông xây nhà

Ngang tàng khoe mẽ trăng hoa
Nụ hôn rao bán bày ra lề đường
Ngang tàng tưởng được yêu thương
Nhọ nhem mặt mũi soi gương vẫn cười
Ngang tàng nhậu nhẹt ăn chơi
Ao nhà cứ tưởng bể bơi trước đình

Tối ngày tất bật mưu sinh
Ngang tàng khoái nổ rằng mình giàu sang
Trên đời làm kẻ lang thang
Ngang tàng: “Nghề nghiệp giỏi giang tuyệt vời”!
Lo toan lòng dạ rối bời
Ngang tàng lại nói rằng tôi an nhàn

Lạ cho ở giữa nhân gian
Kẻ ngang tàng coi ngang tàng là khôn
Người ngay ngán ngại chui luồn
Kẻ chui luồn thích đi buôn ngang tàng
            Vét cho đầy chật túi tham
Ngang tàng lại nói "chẳng màng của công”
 
Đem tiền Nhà nước đổ sông
Ngang tàng vỗ ngực hết lòng vì dân
Ăn tiêu hoang phí nợ nần
Ngang tàng hô hoán phải cần kiệm thôi
Mang danh cống hiến cho đời
Mà ông tham nhũng ăn chơi ngang tàng

Công minh pháp luật rõ ràng
Ngang tàng xử nhẹ quan tham mập mờ
Người dân oan ức ngẩn ngơ
Ngang tàng xử nặng bất ngờ, kêu ai?
Ngang tàng nói: "Chẳng oan sai"!
Miệng ngang tàng đến mang tai, cười xòa
 
Ngang tàng ngồi ghé quan tòa:
"Pháp đình là chỗ để ta ...ngang tàng"
  BVB 

LỜI RU GỬI SÓNG


* BÙI VĂN BỒNG
Ngủ ngon, anh hãy ngủ yên
Mai cùng cây súng đi trên cát vàng
Con tàu lướt sóng hiên ngang
Sức trai lính đảo vượt ngàn bão giông
Trong mơ thơm ngát lúa đồng
Cánh cò vẫy nắng sang sông cuối chiều
Trong mơ có dáng người yêu
Áo xanh như sắc thủy triều biển xanh

Ngủ đi hương bưởi hương chanh
Tóc em mướt gió trưa lành đường quê
Trống trường vương gió ven đê
Lời ru gọi ánh trăng về ngõ quen

Ngủ đi anh, sóng ru êm
Em làm ngọn gió bên thềm đảo xa
Dặt dìu theo khúc dân ca
Cánh chim về tổ, tiếng gà sang canh

Bãi bờ in dấu chân anh
Sông quê soi bóng trời xanh xuôi dòng
         Biển khơi sáng mặt trời hồng
Có anh sóng vỗ mênh mông yên bình
Ngủ đi anh, ngủ đi mình
Tâm tư lính đảo nặng tình quê hương
Từ trong giấc mộng bình thường
Vững thêm ý chí kiên cường đảo xa.

---------------